Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 47: Bài cục

« Chương trước
Chương tiếp »

Đến buổi tối, cảnh tượng tự nhiên là náo nhiệt, tuy quan gia đã loan giá hồi cung, Tiêu gia vẫn bày đại yến tiệc để mừng, nghe nói là vì muốn chiêu đãi các vị ngự tiền trọng thần. Tiêu đại nhân thân chinh tiếp khách. Duy có Triệu Kình vì công vụ bề bộn, ngay cả chút thể diện ấy cũng không nể, trực tiếp hồi cung. Tiêu gia nào dám oán than, cũng may còn lưu được Hạ Vân Chương Hạ đại nhân ở lại, coi như vãn hồi vài phần thể diện. Tiêu gia tự nhiên kính đãi như thượng khách, Lưu Li Các đèn đuốc sáng trưng, tiệc rượu linh đình, khách khứa suốt đêm không tan. Lâu nhị gia vừa chạy tới liền gặp cảnh ấy, bị giữ lại uống rượu. Lâu nhị nãi nãi thì ở bên nữ khách. Trong biệt uyển Thính Âm Các, Tiêu gia dựng hai đài hí khúc, tiếng ca không dứt suốt đêm. Các vị phu nhân dưới đài thưởng tiệc uống rượu, ăn xong lại khai bài cuộc, một bàn diệp tử bài, ba bàn mã điếu, tiếng cười nói hòa cùng tiếng tơ trúc, náo nhiệt phi phàm.

Lâu nhị nãi nãi đang ngồi ở bàn diệp tử bài, bồi chủ nhà là Tiêu phu nhân chơi bài. Cùng bàn có Tiêu phu nhân, Triệu phu nhân và Liễu phu nhân. Xét theo chức quan của Lâu nhị gia, vốn dĩ Lâu nhị nãi nãi khó mà chen chân vào bàn bài này. Nhưng vì Khanh Vân đã đính thân với Triệu gia, thân phận của bà cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên, vì vậy cũng được ngồi ở đây.

Giữa Lâu nhị nãi nãi và Liễu phu nhân còn có cái giao hẹn một ngày. Hai bên đều không nhắc tới, song trong lòng Lâu nhị nãi nãi vẫn nghẹn một hơi, chỉ chờ cơ hội phát tác. Thấy Liễu phu nhân thần sắc thản nhiên như thường, bà bèn cố ý khơi chuyện, khẽ nói: “Cũng chẳng hay Khanh Vân hiện giờ ra sao.”

Triệu phu nhân thở dài: “Đừng nhắc nữa. Hôm qua đứa nhỏ ấy làm ta sợ đến mất vía. Ngụy mama biết đó, khi ấy ta còn ở chỗ lão Thái phi uống trà, lúc nghe tin mà chén trà trong tay rơi xuống đất, hồn bay phách tán. May thay không có việc gì sảy ra, chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi, thật là Phật Tổ phù hộ.”

Lâu nhị nãi nãi hạ xuống một quân bài, thuận miệng tiếp lời: “Đúng vậy, cũng chẳng rõ con ngựa kia vì sao bỗng dưng bị kinh động, thật khiến người ta nghĩ lại mà còn rùng mình.”

Triệu phu nhân còn ngỡ bà có ý trách cứ, liền vội vàng giãi bày: “Con ngựa ấy vốn là hảo mã, do quan gia ban cho nhị thúc. Xem chừng là dưỡng mã nô trong trại sơ suất, ta đã sai Cảnh nhi đi xử trí rồi. May mà không hất ngã Khanh Vân, bằng không trong lòng ta sao có thể yên được. À phải, ta sai người đưa thu kinh trà cho Khanh Vân, nàng đã uống chưa? Đó là trà trong cung ban xuống, công dụng rất tốt, không như sừng tê giác ngày càng khan hiếm. Hai năm nay sừng tê giác đều không đủ dùng, trong cung cũng đổi sang tăng cường sử dụng loại trà này.”

Lâu nhị nãi nãi chỉ thuận miệng đáp lời, ánh mắt lại khẽ lướt qua Liễu phu nhân. Thấy bà thần sắc vẫn bình thản, chỉ nhéo một quân bài trong tay, Lâu nhị nãi nãi bèn nửa đùa nửa thật cười nói: “Liễu phu nhân, quân bài này, duỗi đầu cũng một đao, rụt đầu cũng một đao. Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi. Chi bằng ngoan ngoãn đánh xuống đi thôi.”

Tiêu phu nhân cùng Triệu phu nhân nghe vậy liền bật cười, Tiêu phu nhân cười đến nghiêng ngả, vừa đẩy Liễu phu nhân vừa nói: “Còn không mau đánh xuống cho bà ấy đi, người ta mắng ngươi là vương bát đó!”

“Đánh, đương nhiên phải đánh,” Liễu phu nhân nhéo quân bài, ung dung cười. Thấy trước bàn có Ngụy mama – người hầu cận bên lão Thái phi – đang đứng xem bài, bà liền đưa quân bài qua, hỏi: “Ngụy mama, người xem quân này ta nên đánh hay không đánh?”

Lâu nhị nãi nãi ý vị thâm trường cười: “Ngươi hỏi ai cũng vô dụng, chẳng ai cứu được ngươi đâu. Muốn hồ bài thì vẫn là ngoan ngoãn đánh xuống đi.”

“Chớ nghe bà ấy,” Triệu phu nhân cười xen vào. Bà ngồi ở hạ thủ Lâu nhị nãi nãi, hai người đều đang chờ một quân tam bánh, tưởng rằng hai người chỉ nói chuyện bài cuộc mà thôi. “Đánh xuống bà ấy một cái liền ù đấy!”

“Hỏi người khác có lẽ vô dụng, nhưng hỏi Ngụy mama ắt là hữu dụng.” Liễu phu nhân cố ý nghiêng người tựa sát Ngụy mama, cười nói: “Ngụy mama chính là chỗ dựa của ta mà.”

Lâu nhị nãi nãi vốn định tiếp một câu: “Ta nói một câu Ngụy mama chớ giận mà trách ta , với bài trong tay ta đây, dẫu ngươi có mời ai đến làm chỗ dựa cũng vô ích.” Chưa kịp mở miệng, đã nghe Tiêu phu nhân cười khanh khách nói: “Nhìn ngươi đắc ý kìa, ta thực lòng bội phục. Sao ngươi nỡ lòng nào, chỉ có một nữ nhi duy nhất lại đưa vào trong cung? Dẫu lão Thái phi giáo dưỡng nữ hài tử là tốt nhất thiên hạ, nhưng làm mẫu thân sao xa con gái sao lại không nhớ thương?”

Lâu nhị nãi nãi sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc. Triệu phu nhân thấy bà ngơ ngác, cho rằng bà chưa hiểu ý Tiêu phu nhân, bèn cười giải thích: “Hôm nay tại khu vực săn bắn, quan gia đi săn, chúng ta ở lại bồi lão Thái phi nói chuyện tiêu khiển. Lão Thái phi than thở rằng quanh chúng ta ai nấy đều có nữ nhi quấn quýt, chỉ tiếc bà không sinh được một vị công chúa, bằng không Hoa Tín Yến cũng có thể náo nhiệt hơn. Chúng ta nghe vậy liền trêu vui, Liễu phu nhân nói rằng Tử Thiền còn nhỏ, phụ thân luyến tiếc, chi bằng đưa đến bên lão Thái phi giáo dưỡng hai năm, sau này xuất giá ắt là tiền đồ vô lượng. Ngụy mama lại thuận nước đẩy thuyền, nói lời vun vén. Lão Thái phi vui mừng khôn xiết, tại chỗ liền định xuống. Lần Hoa Tín Yến tới, Tử Thiền sẽ theo lão Thái phi dự yến, có Ngụy mama kề cận bên cạnh, thể diện tôn quý biết bao. Chờ hai năm nữa, lão Thái phi đích thân chọn một vị con rể xứng đôi, từ trong cung xuất giá, khi ấy mới gọi là thập toàn thập mỹ.”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Lâu nhị nãi nãi đã trắng bệch như bị sét đánh ngang tai.
Bà há lại không biết, lão Thái phi vẫn luôn miệng nói muốn tìm một nữ hài tử đem về giáo dưỡng bên mình là vì cớ gì? Bất quá là muốn gả cho trọng thần, lấy đó làm mối ràng buộc, củng cố thế lực. Một khi đã được lão Thái phi đích thân nâng đỡ, tất nhiên phú quý song toàn. Vốn dĩ lão Thái phi từng có ý để mắt tới Khanh Vân. Nay Liễu phu nhân chủ động đem Liễu Tử Thiền dâng lên, Tử Thiền chẳng khác nào một bước lên mây. Hai nhà lại vốn đã kết oán, nếu Liễu Tử Thiền thực sự được lão Thái phi sủng ái, sau này tiền đồ rộng mở, vậy thì con đường của Khanh Vân… làm sao còn có thể dễ đi?

Liễu phu nhân thần sắc không giấu được vẻ đắc ý, hiển nhiên tự biết một chiêu này của bà ra tay bất ngờ chính là một đòn sát thủ, như lưỡi dao giấu trong tay áo, vừa tung ra đã hóa giải uy hiếp của Lâu nhị nãi nãi thành vô hình. Trong lòng bà khó tránh khỏi dâng lên vài phần khoái ý — một kẻ xuất thân thương gia, thì hiểu gì về tông thất nhân mạch? Còn dám đòi truy cứu trách nhiệm của Tử Thiền, cũng chẳng tự soi lại thân phận mình là ai.

Huống hồ bà làm đến bước này, há lại sợ Lâu nhị nãi nãi thực sự đi cáo quan, tam đường hội thẩm? Dẫu có như vậy, tiền đồ của Lâu Khanh Vân trước hết sẽ bị hủy sạch. Mà bà cũng chẳng có gì phải lo? Chứng cứ ở đâu? Đổng Phượng Cử đã nằm trong tay bà khống chế, Khanh Vân trong tay không nhân chứng, chẳng vật chứng, có thể dấy lên sóng gió gì? Cùng lắm cũng như chuyện Lý Cảnh lần trước, lão Thái phi ra mặt, một sự nhịn chín sự lành rồi cũng lại gió yên biển lặng mà thôi. Đến khi ấy, ba cái nữ nhi của Lâu nhị nãi nãi, hai người bị hủy, đây mới thực gọi là vạn kiếp bất phục.

Nghĩ vậy, bà mỉm cười, lắc lắc quân bài trong tay về phía Lâu nhị nãi nãi, thong thả nói: “Nhị nãi nãi, ngươi hỏi ta đòi vật kia, ta liền biết trong tay ngươi không có. Hôm nay ta cược rằng ngươi không hề có quân tam bánh này. Chúng ta cứ chờ mà xem.”

Lời bà nói không phải chuyện bài cục, mà là điều thứ ba trong bà điều kiện của Lâu nhị nãi nãi đưa ra hôm qua — đòi một vật lưu niệm.

Ý tứ rất rõ ràng: trong tay Khanh Vân không có vật chứng. Từ xưa bắt trộm phải có tang vật, bắt gian phải đủ đôi, muốn cáo người tư tình, hủy người thanh danh, trong tay không nhân chứng vật chứng, đặt ở đâu cũng không thể nói nổi. Chẳng cần đến tam đường hội thẩm, Lâu gia cũng đã bại thế. Hôm qua bà cố ý diễn một màn chiêu hiền đãi sĩ, làm đủ trò, chẳng qua là muốn thăm dò xem Lâu gia còn giữ bao nhiêu át chủ bài. Nếu thực sự không có vật chứng… vậy thì đừng trách bà tuyệt tình.

Hai người âm thầm giao phong, Tiêu phu nhân cùng Triệu phu nhân ở giữa vẫn hồn nhiêu không hiểu. Triệu phu nhân thấy Liễu phu nhân đánh xuống quân tam bánh, còn cười vang: “Hay cho ngươi, ngàn năm cáo già cũng có lúc trúng kế. Vẫn là Lâu nhị nãi nãi cao tay. Đừng thất thần nữa, mau ù bài đi.”

Nói rồi liền đoạt lấy quân bài trong tay Lâu nhị nãi nãi, thay bà hồ bài, trên bàn tức khắc rộn ràng thanh toán thắng thua. Chỉ là giữa tiếng cười nói ồn ào, không ai nhận ra — rõ ràng đã ù bài thắng lớn, mà sắc mặt Lâu nhị nãi nãi lại nặng nề hơn cả khi thua.

***

Bên kia các phu nhân trên bài bàn cười nói rộn ràng, thật sự náo nhiệt, bên này Khanh Vân lại cùng Nhàn Nguyệt, Lăng Sương ngồi một chỗ . Lăng Sương dứt khoát kéo cả Thái Họa lại đây, bốn người thanh nhàn thêu thùa may vá. Nhàn Nguyệt vốn là người “mấy trăm năm không động đến kim chỉ”, hôm nay cũng chỉ ngồi xem, không chịu động tay, lại còn chọn lựa khắt khe. Nào ngờ gặp được Thái Họa, lại như kỳ phùng địch thủ, rượu gặp tri âm, nói chuyện vô cùng hợp ý. Hai người liền bàn đến váy bách hoa nên dùng những loại hoa nào. Gần đây thịnh hành váy lụa trắng, thêu hoa cỏ nhỏ nhắn, thanh nhã tinh tế, rất hợp làm theo hoa thời lệnh. Nhàn Nguyệt đang cao hứng nói, nếu chi bằng theo hai mươi bốn tiết khí mà thêu, mỗi tiết khí một loài hoa, xuân hạ thu đông đều có phong vị riêng…

Lời còn chưa dứt, Hoàng nương tử đã vội vã bước vào.

“Đại tiểu thư, phu nhân cho mời người qua đó.” Bà hướng Khanh Vân bẩm: “Nói là có việc cực kỳ quan trọng.”

“Được.” Khanh Vân vốn ngoan ngoãn, nghe vậy liền đứng dậy muốn đi. Nhàn Nguyệt lại gọi Hoàng nương tử lại, hỏi: “Khoan đã. Nương không phải đang ở cùng đám người Liễu phu nhân sao? Chuyện Liễu Tử Thiền, Liễu phu nhân nói thế nào rồi?”

Sắc mặt Hoàng nương tử khiến các nàng mấy người tức khắc trầm xuống.

“Chỉ sợ… không thành rồi, tiểu thư.” Bà đem chuyện trên bàn bài từ đầu đến cuối kể lại, rồi nói tiếp: “Ta ở bênh cạnh nghe, Liễu phu nhân đã đưa Liễu Tử Thiền đến chỗ lão Thái phi giáo dưỡng, nghe chừng là đã bỏ ra số tiền lớn nhờ Ngụy mama làm chỗ dựa. Nay nói chuyện cứng cỏi vô cùng. Vừa rồi trên bàn bài còn châm chọc phu nhân nhà chúng ta, bảo rằng phu nhân trong tay không có bài, mới phải hỏi bà ta đòi bài. Hiển nhiên là biết phu nhân không nắm được chứng cứ vững chắc, nên mới không hề e dè.”

Ngay cả Thái Họa nghe xong cũng không khỏi lo lắng thay Khanh Vân.

Khanh Vân khẽ rũ mi, hàng mi dài che đi ánh mắt.
“Nếu đã vậy, ta qua đó một chuyến.” Nàng quay sang Thái Họa, gượng cười nói: “Ta đi một lát. Muội muội đừng chờ ta, hoa hạnh thì cứ dùng hoa văn Nhàn Nguyệt vừa nói mà làm. Tối nay ở lại đây nghỉ đi, dù sao cũng là người một nhà.”

Nàng rốt cuộc vẫn là Khanh Vân, dù ở hoàn cảnh nào vẫn không quên lễ tiết, đãi khách vẫn là chu toàn nhất. Lâu nhị nãi nãi không có mặt, nàng chính là người quản sự, trước khi đi còn không quên an bài thỏa đáng cho khách nhân. Thái Họa gật đầu. Khanh Vân lúc ấy mới theo Hoàng nương tử, bước vội ra cửa.

« Chương trước
Chương tiếp »