Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 45: Luận đạo

« Chương trước
Chương tiếp »

Ngày hôm sau, quả nhiên quan gia giá lâm bãi săn. Tùy giá quan viên hàng ngàn người, xa mã nối đuôi không dứt, bốn phía phong tỏa nghiêm mật, bãi săn bị canh phòng như nằm gọn trong thùng sắt, đến côn trùng cũng khó mà lọt qua. Những tiểu thư như các nàng đều được an bài tại biệt uyển Tiêu gia, không được bước chân đến gần. Chỉ những quan viên có tên trong danh sách mới được theo hầu bạn giá tiến vào khu vực săn bắn; còn như Liễu gia, Tiêu gia – vốn có dây mơ rễ má với tông thất – nên cũng được vào trong, ấy đã là vinh quang tột bậc, đủ để người ngoài ngưỡng vọng.

Nhàn Nguyệt vốn không hứng thú với trận trọng đại này, nghe vậy lại thấy nhẹ nhõm, lại càng được thanh nhàn. Nàng ở yên trong phòng, ngồi trên giường cùng Đào Nhiễm nói chuyện phiếm. Thấy Lăng Sương thay y phục, nàng khẽ nhướng mày hỏi: “Ngươi lại ra ngoài làm gì? Chớ đến gần bãi săn, kẻo bị bắt thì lại phiền.”

“Muội đi cưỡi ngựa một vòng.” Lăng Sương thản nhiên đáp: “Thuận đường tìm Thái Họa chơi, chuyện của Khanh Vân nàng cũng góp sức, muội còn phải nghĩ làm sao để tạ lễ nàng.”

Nhàn Nguyệt khẽ hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi mà biết chuẩn bị lễ sao? Thôi bỏ đi.” Nói rồi, nàng tiện tay nhặt từ đống châu báu đang nghịch trên giường ra một vật. Ấy là một cây trâm bằng bạch ngọc khắc hoa linh lan. Cánh hoa nhỏ xinh như từng chiếc chuông bé tí, trắng ngần tựa ánh trăng, lá cây điểm bằng phỉ thúy, nước ngọc thanh thấu ướt át. Không phải thứ phô trương rực rỡ, song càng ngắm càng sinh yêu thích không muốn buông tay. Đào Nhiễm lanh lợi, lập tức mang hộp gấm đến. Nhàn Nguyệt còn dặn: “Lấy hộp màu thiên thanh, lót trong dùng vải màu xanh sáng hơn, như vậy mới tôn được khí chất.”

Lăng Sương vẫn có vẻ không cam tâm. Nhàn Nguyệt liếc nàng một cái mắng: “Ngươi chớ tưởng Thái Họa cũng giống ngươi, quyết chí làm ni cô cả đời. Những thứ vô dụng như sách vở, chặn giấy, tặng có ích gì? Thứ nàng thiếu nhất chính là xiêm y trang sức để xuất đầu lộ diện. Người ta không nói, ngươi cũng là kẻ ngốc chẳng nghĩ ra được. Cầm cây trâm này đi, bảo đảm nàng vừa lòng.”
Nàng ngừng một thoáng, lại chậm rãi dặn dò: “Cứ nói là Nhàn Nguyệt bảo: ‘Lần trước cô nương hỏi ta hải đường trâm làm thế nào. Ta nghĩ hải đường tuy đẹp, song sắc hơi say, không hợp phong thái của cô nương. Linh lan thanh nhã, lại có tên quân ảnh thảo, chính xứng với khí độ của cô nương. Vì vậy mới phỏng theo nhánh hoa linh lan làm ra cây trâm này. Cô nương mang lên, cũng là thay cửa hàng chúng ta tăng chút vinh quang. Đợi lụa mới năm nay chuyển đến, còn phải nhờ cô nương chiếu cố. Nhị nãi nãi cũng nói, chuyện của Khanh Vân, sau Đồng Hoa yến sẽ bày tiệc, tạ ơn cô nương cho phải lễ.’ ”

Lăng Sương nghe một tràng, chỉ lười nhác than: “Nhiều lời như thế, ai mà nhớ nổi.”

Nhàn Nguyệt thấy bộ dạng ấy của nàng, đưa tay muốn gõ một cái, nào ngờ Lăng Sương đã nhanh chân chạy mất, đến cửa còn ngoái lại cười: “Tỷ cứ suốt ngày quản chuyện của muội làm gì? Tỷ lại đâu phải không có bằng hữu. Dì Vân đâu? Không phải đã theo vào bãi săn rồi chứ? Không ai bồi tỷ tiêu khiển à?”

“Dì Vân tối qua đã nói chuyện với ta rồi. Ta nhắc đến việc của Khanh Vân, bà còn thở dài. Bảo chuyện này đáng lẽ nên hỏi qua bà một tiếng, ắt sẽ không để rắc rối lan thêm như vậy. Hai vị tỷ tỷ kia của bà vốn chẳng dễ sống chung, mấy năm nay đấu đá trong nội trạch, tâm tính càng ngày càng điên cuồng. Bà dặn Khanh Vân cũng không cần sợ hãi, đợi bà bận rộn xong trận này, sẽ đích thân xử trí.”

“Dì Vân quả là người tốt.” Lăng Sương thở dài. “Tỷ yên tâm, muội cũng đang lặng lẽ dò hỏi khắp nơi, sớm muộn gì cũng bắt được kẻ bịa đặt lời đồn kia.”

“Trông vào ngươi sao? Thôi bỏ đi.” Nhàn Nguyệt cười nhạt, nàng đối với chuyện này đã rõ như lòng bàn tay, vẫn thong thả xoay chuỗi trân châu: “Ngươi tưởng Tần Dực có cách gì sao? Hạ Nam Trinh với hắn thân như huynh đệ, nếu có thể tra ra kẻ tung lời đồn, hắn đã sớm báo cho Hạ Nam Trinh rồi. Hắn cũng là kẻ tính tình cổ quái, chức trưởng quan bắt tước trên danh nghĩa là của hắn, lại chẳng biết thanh cao điều gì, để thực quyền rơi hết vào tay Hạ Vân Chương. Bằng không, chút lời đồn này, há chẳng tra ra trong chớp mắt?”

“Vậy thì bảo hắn sai Hạ Vân Chương đi điều tra.” Lăng Sương buột miệng.

Nhàn Nguyệt khẽ lắc đầu, chẳng buồn ngẩng lên mà vẫn đang nghịch đống châu báu của nàng: “Ngươi đừng nói năng hồ đồ. Hạ Vân Chương là hạng người dễ chọc vào sao? Ngươi tưởng Liễu phu nhân như vậy đã là thủ đoạn ngoan độc lắm ư? Nội trạch tranh đấu, rốt cuộc cũng chỉ là tiểu đả tiểu nháo. Trên triều đình mới thực là ngươi chết ta sống. Một cái chức quan bắt tước, có thể kết liễu bao nhiêu mạng người. Lời đồn trong mắt bọn họ, bất quá cũng chỉ là trò trẻ con. Tịch thu gia sản, tru tội diệt môn, ấy mới là nghề chính của người ta. Nếu tin ta, ngươi cứ tránh xa Hạ Vân Chương ra.”

“Biết rồi, dài dòng.” Lăng Sương tuy nói vậy, nhưng mỗi lần ra cửa vẫn không quên báo lại: “Giữa trưa muội về dùng cơm, tỷ đợi muội, có thể mang theo Thái Họa, cũng có thể không.”

“Biết rồi.” Nhàn Nguyệt đáp, rồi lại nhắc thêm, giọng nửa trách nửa thương: “Ngươi đừng suốt ngày quấn lấy Thái Họa. Ngươi không gả thì thôi, nàng còn phải gả. Bị đại phòng bá mẫu ép đến kiệt sức, ngày nào cũng kim chỉ không dứt, trong tay lại chẳng dư dả, thời gian cũng không có. Mười lần Hoa Tín Yến thì đến năm lần không được đi. Ngươi cũng nên nghĩ cho nàng…..”

Lời còn chưa dứt, bóng Lăng Sương đã khuất hẳn ngoài sân. Nhàn Nguyệt chỉ đành khẽ thở dài, cúi đầu tiếp tục kiểm kê châu báu của nàng.

Lăng Sương dắt con Hắc Vân Chuy của Tần Dực, men theo lối đá xanh mà đi, rốt cuộc tìm được Thái Họa.

Tiêu phu nhân đãi khách, cũng ít nhiều có điểm nhìn người mà bày chỗ. Mẹ con nhà Liễu phu nhân được an trí riêng một tòa đại viện, tự nhiên không cần phải nói. Tỷ muội các nàng tuy mấy hôm trước Lâu nhị nãi nãi chưa đến, nhưng Khanh Vân cũng đã định thân với Triệu gia, Nhàn Nguyệt tiền đồ lại sáng sủa, nên cũng được ở riêng một viện, không hề kém cạnh. Chỉ có Thái Họa, xuất thân bình thường, trưởng bối lại không thương yêu, đành cùng người khác ghép chung một viện. Lần này nàng ở cùng mẹ con Long gia. Long gia nhân khẩu đông đúc, lại có mấy vị tiểu cô nương vốn quen được nuông chiều, quấn quýt bên nàng đòi nàng thêu khăn tay. Thái Họa phải vất vả lắm mới thoát thân được.

“Thật ngại quá, ta vướng chút việc, Long phu nhân nhờ ta dạy tiểu nữ nhi thêu thùa may vá, nên chậm trễ một chút….” Thái Họa giọng đầy áy náy như muốn xin lỗi.

Lăng Sương nghe vậy, trong lòng lập tức nổi giận.
“Ta đã sớm bảo ngươi theo chúng ta ở, ngươi cứ không chịu, Long gia người đông như vậy, có gì tốt mà ở chung?” Nàng hừ nhẹ, giọng đầy bất bình.

Thái Họa chỉ mỉm cười ôn hòa, cũng không biện giải, ánh mắt lại rơi vào con ngựa trong tay Lăng Sương: “Con ngựa này thật đẹp.”

“Vẫn là ngươi có mắt nhìn!” Lăng Sương tức thì bị chuyển hướng, hào hứng nói. “Đẹp chứ? Nó gọi là Hắc Vân Chuy, toàn thân đen nhánh, gọi là ô chuy. Chỉ kém một chữ, nhưng tập tính, cước lực, sức bền đều khác xa nhau. Tần Dực cũng là người hiểu ngựa, lúc ấy quan gia ban thưởng, hắn chỉ liếc một cái đã chọn trúng con tốt nhất, Hỏa Thán Đầu của Triệu Cảnh đều là chọn sau.”

Thái Họa dường như muốn nói điều gì, môi khẽ động rồi lại thôi. Lăng Sương thấy vậy, vội vàng giơ tay ngăn lại.

“Thôi thôi, ngươi chớ nghĩ nhiều, Tần Dực không có ý đó, ta cũng chẳng có. Ta với hắn chỉ là bằng hữu mà thôi. Con Hắc Vân Chuy này là hôm qua ta vội đi tìm Khanh Vân, nên chạy đi tìm hắn mượn tạm. Hắn tự cưỡi một con khác, tên là Bạch Nghĩa, cũng là ngựa quý. Lần sau ta dắt đến cho ngươi xem.”

Thái Họa kỳ thật đối với ngựa vốn không có hứng thú. Từ nhỏ theo phụ thân là quan nhậm chức nơi nha môn, hiếm khi tiếp xúc kỵ xạ, về sau gia cảnh sa sút, lại càng không có cơ hội giống như Tuân Văn Hỉ các nàng, cưỡi ngựa dạo chơi khắp nơi. Nhưng con Hắc Vân Chuy này quả thực khiến người ta khó mà dời mắt. Mắt to, hàng mi dài, đặc biệt là ánh ánh mắt kia, ướt át như có thần, dịu dàng đến lạ. Một sinh vật cao lớn cường tráng lại ôn nhu như vậy, thật khiến người ta tự nhiên sinh lòng thân cận.

“Ngươi đừng chỉ nhìn, lại đây sờ thử xem. Con ngựa này sạch sẽ lắm.” Lăng Sương khích lệ nàng, Thái Họa do dự giơ tay, Hắc Vân Chuy dường như hiểu thấu tâm tư nàng, cúi đầu cọ nhẹ vào lòng bàn tay nàng. Lông mềm mại mà ấm áp, nàng giật mình, rồi bật cười vui sướng, quay sang nhìn Lăng Sương. Lăng Sương cũng đang nhìn nàng mà cười.

Dẫu sao, Thái Họa cũng chỉ là nữ hài tử mười bảy tuổi, trong lòng vẫn còn nét hồn nhiên chưa tan.

“Thế nào, thú vị chứ?” Lăng Sương nhìn nàng chơi cùng Hắc Vân Chuy, bỗng thở dài, giọng pha chút cảm khái: “Ta biết ngay ngươi sẽ thích ngựa. Người thiện lương đều thích ngựa, còn kẻ ác thì chưa chắc. Ngươi còn chưa biết đâu, hôm qua Hoàng Kim Nô phát điên như vậy, là vì Liễu Tử Thiền lén đặt mấy cái cúc áo bằng đồng dưới yên ngựa. Nghĩ mà xem, chân cúc sắc bén như vậy, Khanh Vân cưỡi suốt một đường, lưng ngựa hẳn đã rướm máu. Ta còn chưa đến thăm nó… Nghĩ cũng thấy thật đáng thương……”

Nàng dắt ngựa đi song song cùng Thái Họa, vừa đi vừa kể tỉ mỉ cho nàng nghe chuyện giữa Khanh Vân và mẹ con Liễu gia. Thái Họa tuy cũng là người thông minh, song vẫn là tiểu thư khuê các, chưa từng tận mắt chứng kiến những mưu toan hiểm độc như vậy, còn đến mức giết người diệt khẩu. Nghe đến nhập thần, nàng cảm khái nói: “Đấu đến mức ấy… thật là hà tất phải vậy đâu?”

“Phải đó. Nội trạch tranh đấu đến ngươi sống ta chết, rốt cuộc cũng chỉ vì một chút sủng ái của nam nhân. Nghĩ kỹ lại, thực chẳng có gì thú vị.” Lăng Sương tỏ ý đồng tình.

Nhưng lời Thái Họa nói, hiển nhiên chẳng phải cảm thán nội trạch tranh đấu vô ích, mà là thở dài cho sự đối chọi giữa Liễu phu nhân và Lâu nhị nãi nãi. Rõ ràng chưa đến mức ngươi chết ta sống, hà tất phải dồn nhau vào đường cùng? Tính tình của Khanh Vân, người quen biết nàng đều hiểu—một lời nói một gói vàng. Ở tiểu sơn đình hôm ấy, nàng trước sau không chịu đáp ứng Liễu Tử Thiền giữ kín chuyện, đã đủ thấy: việc nàng không làm được, tuyệt chẳng buông lời hứa suông.

Chỉ tiếc Liễu phu nhân lại xem nàng như những người thường ngày cùng bà đấu đá trong nội trạch, nào dám để nhược điểm rơi vào tay kẻ khác, cho nên một khi đã sinh lòng nghi kỵ, ắt nghĩ đến giết người diệt khẩu. Dù lần này hại Khanh Vân không thành, e rằng bà ta cũng chẳng hề tỉnh ngộ, chỉ cho rằng mình chưa đủ cao tay, âm thầm tích lực, chờ ngày khác tái khởi phong ba.

Cho nên Thái Họa nghe xong cũng chỉ khẽ thở dài nói: “Bọn họ đâu chỉ vì chút sủng ái của nam nhân, bọn họ là vì những thứ đại biểu phía sau đó như gia sản, đãi ngộ, địa vị cùng tôn nghiêm. Nam nhân ở triều đình bôn ba tranh đoạt, chẳng phải cũng vì những điều ấy sao? Chỉ là chiến trường của nữ nhân… bị khóa chặt trong nội trạch mà thôi.”

Lăng Sương nghe xong, nhất thời lặng im. Gió nhẹ lướt qua, lay động dây cương trong tay nàng, hồi lâu nàng mới khẽ nói: “Ta chỉ nghĩ… Liễu Tử Thiền sinh lòng muốn bỏ trốn, e cũng bởi gia cảnh bức bách. Liễu phu nhân đem mọi kỳ vọng đều đặt lên người nàng, lại chưa từng thực tâm thương yêu. Nàng hẳn là chỉ muốn thoát khỏi mái nhà ấy, nên mới vội vàng nắm lấy một sợi dây cứu mệnh. Đổng Phượng Cử bất quá lợi dụng đúng điểm yếu đó của nàng mà thôi……”

Thái Họa nghe ra ý nàng còn vướng bận, liền ôn tồn hỏi:
“Ngươi là cảm thấy Khanh Vân không nên đem việc nàng muốn bỏ trốn nói cho Liễu phu nhân hay sao?”

Lăng Sương trước giờ vốn là người theo đuổi tự do, trong lòng khó tránh khỏi một phần cảm khái. Liễu Tử Thiền có ý định bỏ trốn ra ngoài tuy rằng ngốc nghếch, nhưng cũng coi như một lần vì chính mình mà theo đuổi tự do.

Nàng lắc đầu: “Cũng không hẳn như vậy. Ta vừa nghe qua chuyện của Đổng Phượng Cử đã liền biết hắn vốn chẳng phải thứ tốt lành gì. Liễu Tử Thiền nếu thật sự bỏ trốn theo hắn, chẳng qua là từ một hố lửa nhảy sang hố lửa khác mà thôi.”

Thái Họa nghe xong liền mỉm cười, khẽ gật đầu:

“Đúng vậy. Ở lại Liễu gia, nàng ít nhất áo cơm không thiếu, thân là đích nữ con vợ cả, hôn phối dù sai cũng có đường lui. Liễu phu nhân tuy rằng nghiêm khắc, rốt cuộc vẫn sẽ vì nàng mà suy xét, lo cho nàng của hồi môn phòng thân. Nhưng một khi theo Đổng Phượng Cử mà lưu lạc ra bên ngoài, ấy mới thực sự là tự tay chặt đứt mọi căn cơ. Hai bàn tay trắng, một bước sa chân, liền rơi xuống vực sâu không đáy. Khanh Vân nói đến cảnh lưu lạc kỹ liêu, chẳng phải lời dọa nạt. Pháp luật triều đình xử tội hạng người lừa gạt nữ tử lương gia, vì sao phải lưu đày? Chính bởi bao nhiêu cô nương bị hủy cả đời vì một lần nhẹ dạ. Giữa hai điều hại, chọn điều nhẹ hơn. Việc Khanh Vân làm, xét tình hay xét lý, đều là cứu nàng một mạng.”

“Nhưng có thể nào còn một con đường thứ ba chăng?” Lăng Sương khẽ nhíu mày hỏi.
“Có đấy,” Thái Họa mỉm cười đáp, “xuất gia làm ni cô.”

Lăng Sương bị chọc mà bật cười.
Nàng bực bội bẻ một nhành cây ven đường, vung giữa không trung như trút giận. Hắc Vân Chuy như cảm nhận được cảm xúc của nàng, liền ghé đầu cọ nhẹ vào tay nàng, tựa hồ an ủi.

“Ta chỉ thấy khó chịu, vì cớ gì nữ tử hoặc phải gả được người tốt, hoặc chỉ còn cửa xuống tóc làm ni cô? Dẫu có xuất đầu lộ diện buôn bán, rốt cuộc cũng vẫn phải là sau khi gả cho người khác mới được. Dựa vào cái gì nam nhân lại có lắm đường như vậy? Trong nhà không dựa được, còn có thể đọc sách, lập nghiệp, tự mình gây dựng cơ đồ. Nếu Liễu Tử Thiền cũng có thể tự mình làm nên một phen sự nghiệp, há lại vì một lời hứa hão huyền của nam nhân mà thần hồn điên đảo?”
Nàng trước nay mỗi lần nhắc đến chuyện này đều không nén được chấp niệm: “Ta biết lời ngươi nói lúc trước, trên đời còn lắm kẻ đói rách, chúng ta áo cơm đủ đầy đã là may mắn. Nhưng cùng là áo cơm vô ưu, nam tử vẫn có nhiều đường đi; cùng là đói rách khốn cùng, nam tử còn có thể làm thuê mưu sinh, nữ tử lại dễ bị ép bán thân, vừa ló mặt ra ngoài đã bị kẻ khác dòm ngó. Cùng một nhà sinh ra, huynh muội mà cảnh ngộ cách biệt đến thế… Ta chỉ là cảm thấy thật quá bất công…..”

“Đúng là bất công, nhưng chúng ta lại có thể làm gì bây giờ?” Thái Họa khẽ cất giọng, lời lẽ mềm mỏng, chậm rãi hỏi lại nàng: “Muốn an ổn sống những ngày thàng tốt đẹp của chính mình, hay muốn đem cả một đời đi tranh hơn thua với điều bất công ấy?”

Nàng có thể kết giao bằng hữu cùng Lăng Sương, tất có căn nguyên. Dẫu là Nhàn Nguyệt, giữa tỷ muội cũng còn lắm chỗ khác biệt. Chỉ có lời của Thái Họa nói mới có thể khiến Lăng Sương tâm phục khẩu phục.

Vì thế nàng nghiêm túc khuyên nhủ: “Ngươi và ta đều là những người đọc Trang Tử, há lại không hiểu thế đạo vận hành tự có lẽ của nó? Thuở trước nữ tử không được kinh thương, về sau Giang Nam mậu dịch hưng thịnh, chỉ dựa vào nam nhân đã không đủ, dần dần mới có những người như mẫu thân ngươi, có thể đỉnh môn lập hộ, chèo chống gia nghiệp. Thế đạo vốn chậm rãi mà đổi thay, song chưa từng vì ý chí của một người mà chuyển dời. Thời cơ đến, ngươi không cần nói, nó cũng tự biến, thời cơ chưa đến, dẫu đem thân mình đâm vào vách đá, cũng chỉ như trứng chọi đá mà thôi. Cho nên chúng ta chỉ có thể ở trong phạm vi khả năng của chính mình, lo cho mình sống tốt một chút thôi. Điểm này, ta thật ra lại tán đồng Nhàn Nguyệt nhà các ngươi.”

Lăng Sương bị nàng nói đến lặng người. Trầm mặc một chút bỗng nàng chợt nhớ tới lễ vật của Nhàn Nguyệt, vội từ trong ngực áo lấy ra đưa cho Thái Họa.

“Tỷ ấy còn khen ngươi một tràng dài không ngớt đâu. Nói lần trước ngươi hỏi cách làm trâm hải đường, tỷ ấy nghĩ hải đường tuy kiều diễm nhưng chưa xứng khí độ của ngươi, nên đặc biệt làm cây trâm linh lan này tặng ngươi, lại nói linh lan còn gọi là quân ảnh thảo, hợp với ngươi nhất. Sợ ngươi ngại vật này quá quý giá mà không nhận, tỷ ấy bảo cứ xem như tạ ngươi đã mang ra ngoài giúp cửa hàng tuyên truyền. Chừng nào lụa mới về, e rằng còn may áo gửi sang cho ngươi nữa.”

Thái Họa nghe vậy, tức khắc bật cười.
“Nhàn Nguyệt nhà các ngươi, quả là người dụng tâm, thật xứng bốn chữ ‘thất khiếu linh lung’.” Nàng mỉm cười nói, rồi chậm rãi tiếp lời: “Ngươi hẳn còn chưa biết, quân ảnh thảo vốn có điển cố. Khổng Tử từng nói: ‘Chi lan sinh ư thâm cốc, bất dĩ vô nhân nhi bất phương; quân tử tu đạo lập đức, bất vị khốn cùng nhi cải tiết.’ Nàng tặng ta linh lan, chính là muốn khích lệ ta giữ tiết giữ hương đó thôi.”

Lăng Sương khẽ nhíu mày: “Tỷ ấy vốn là người như vậy, việc gì cũng có thể làm được thật thỏa đáng, chỉ là quá hao tổn tâm thần, thân thể vì thế mà vẫn chẳng được an khang.”

Thái Họa trầm ngâm một thoáng rồi nói: “Ta nhớ cô cô ta năm xưa còn giữ một hộp lộc huyết cao, là lúc dượng bệnh nặng từng dùng, nói là vật tốt nhất để bổ dưỡng thân thể. Không biết lão thái thái nay còn giữ không. Nếu có thể xin được ít nhiều đem cho Nhàn Nguyệt, thì thật tốt.” Nàng chậm rãi kể tiếp: “Thứ ấy trong cung vốn cực kỳ trân quý, chỉ có ở cung của Thái hậu và quan gia, ban thưởng cũng chỉ đến hàng huân quý lão thần, hoặc mỗi khoa nhất giáp tiến sĩ ba người. Dượng ta năm ấy đỗ Thám Hoa, quan gia đặc biệt ban cho. Lúc đầu người còn không chịu dùng, muốn để lại dưỡng thân cho lão thái thái. Sau lão thái thái cùng cô cô bàn bạc, lừa người uống vào. Đáng tiếc đã quá muộn, rốt cuộc vẫn không cứu được.” Là lần trước dọn dẹp đồ cũ mới tìm ra hộp ấy. Cô cô vừa nhìn thấy liền rơi lệ, ta khi ấy mới hay phía sau còn có một đoạn chuyện như vậy…”

Cô cô nàng chính là đại phòng Lâu đại nãi nãi. Lâu đại gia thuở thiếu niên đỗ Thám Hoa, xuân phong đắc ý, đáng tiếc mệnh bạc chết yểu. Thái gia dòng dõi kỳ thật cao, chỉ là về sau dần dần suy tàn. Nghĩ kỹ lại, Lâu đại nãi nãi cũng là người đáng thương. Lăng Sương từng nói nữ tử chỉ có hai đường — nhà mẹ đẻ và nhà chồng — mà nàng, cả hai con đường ấy đều không thể nương nhờ.

Lăng Sương nghe xong, trong lòng bất bình, không khỏi giận dữ nói: “Bà ấy đã là người đáng thương như vậy, cớ sao lại không biết thương ngươi, còn tìm đủ mọi cách giày vò ngươi như vậy?”

Hai người sóng vai bước trên con đường nhỏ vắng lặng, Thái Họa vẫn theo thói quen khẽ liếc nhìn bốn phía, thấy không có ai ở gần, mới mỉm cười bất đắc dĩ mà nói: “Cô cô không nơi nương tựa, tất nhiên coi tiền bạc nặng hơn một chút. Với ta vốn chẳng có bao nhiêu tình cảm, lại còn oán hận phụ thân ta năm xưa khăng khăng buộc bà thủ tiết, nên đối xử hà khắc cũng là lẽ thường tình. Trong mắt bà, ta chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, những gì bỏ ra cho ta đều là có đi mà không có lại. Nhân tính vốn là như vậy, lâu ngày trả giá mà không được hồi đáp, dần dần ắt sẽ thấy đối phương chướng mắt…”

Lăng Sương nghe vậy lập tức hỏi dồn: “Đó là lý do khiến ngươi vẫn luôn không chịu thân cận với nhà ta đúng không? Ngươi sợ dọn đến ở cùng bọn ta, nhận ân tình nhà ta, lâu dần cũng sinh khập khiễng, phải không?”
Nàng không đợi Thái Họa đáp lời, đã nói tiếp: “Ta nói cho ngươi biết, mẫu thân ta nhìn sự tình hoàn toàn khác. Ngươi xem, ngay cả Khanh Vân cũng đã học được đôi phần. Khi tỷ tỷ cứu Liễu Tử Thiền, tỷ tỷ nghĩ chính là — dù nhất thời chưa có hồi báo, nhưng ngày dài tháng rộng, người ta rồi cũng sẽ tỉnh ngộ. Đó mới là cách đầu tư lâu dài mà người làm ăn buôn bán thường dùng. Lần trước ta còn bàn với nương chuyện để bà nhận ngươi làm con gái nuôi, bà cũng thực sự động lòng. Bà nói: ‘Đứa nhỏ Thái Họa ấy thật là tốt, chỉ tiếc đại phòng nông cạn. Dẫu bây giờ tốn chút tiền bạc tâm lực, chỉ cần bồi dưỡng cho nên người, đừng lỡ dở chung thân đại sự của nàng, chẳng lẽ ngày sau nàng không báo đáp sao? Làm người sao có thể chỉ nhìn cái lợi trước mắt?’ Nương ta chỉ sợ thiếu con gái thôi. Theo ta thấy, chi bằng chọn một ngày lành, ngươi nhận nương ta làm mẹ nuôi. Sau này bốn người chúng ta cùng đi cùng về, vật gì cũng chia làm bốn phần, vừa náo nhiệt lại tiện lợi, không phải rất tốt sao?”

Thái Họa nghe xong chỉ khẽ bật cười. Nụ cười dịu dàng mà kín đáo, ánh mắt mềm như hồ nước mùa xuân, chỉ là rốt cuộc nàng vẫn không đáp ứng.

Lăng Sương thấy nàng không chịu gật đầu, liền cố ý dùng phép khích tướng, nửa đùa nửa thật mà nói: “Được rồi, có phải ngươi vẫn sợ Nhàn Nguyệt chăng? Sợ cùng nàng ra ngoài, nàng chiếm hết nổi bật? Nếu thế thì ngươi khỏi cần đứng cạnh nàng. Ta ở bên ngươi, ta quanh năm ăn mặc, trang điểm xuề xòa, cứ để ta làm nền cho ngươi, có được không?”

Thái Họa biết rõ nàng cố tình chọc mình, nên cũng chẳng giận, chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Cũng không phải vì chuyện này. Hải đường có nét kiều diễm của hải đường, hoa lan cũng có phong thái của hoa lan kia mà.”

Lăng Sương nghe vậy liền vỗ tay: “Đúng đúng đúng, chính ngươi cũng nói thế, vậy còn lo lắng gì nữa? Ta sẽ chọn ngày tốt, để ngươi chính thức nhận mẹ ta làm mẹ nuôi…”

“Ý ta không phải như vậy.” Thái Họa khẽ cười, thấy tránh né mãi cũng không được, chỉ đành nói thật: “Ngươi chỉ biết ăn mặc đẹp thì dễ nói chuyện mai mối. Nhưng y phục, trang sức của ta hiện giờ, vốn hợp với cảnh ngộ của ta. Nếu ta thật sự ăn mặc như các ngươi, người ta tất tưởng ta cùng một hạng với nhà các ngươi. Đến khi bàn chuyện hôn sự, của hồi môn ta không nhiều đến thế, dù là con nuôi hay con ruột, khi ấy e lại thành ta lừa gạt nhân gia. Ngươi ngày thường đọc Trang Tử cũng phải biết, vạn vật thuận theo tự nhiên. Là thân phận nào, thì nên mang dáng vẻ ấy, hà tất phải cưỡng cầu làm chi….?”

“Lời ấy hồ đồ, trong lòng ta, ngươi vốn xứng với dáng vẻ rạng rỡ nhất. Liền ví như cây trâm này, Nhàn Nguyệt hợp với hải đường đá quý, còn ngươi hợp với bạch ngọc linh lan. Cảnh ngộ của con người há phải bất biến? Xưa nay anh hùng ai chẳng có lúc sa cơ? Hàn Tín còn từng chịu nhục dưới háng kẻ khác, lẽ nào vì thế mà hắn không xứng với vinh quang chấp chưởng tam quân, bình định thiên hạ? Vật này đẹp, ngươi thích, lại có trong tay, vậy thì ngươi xứng mang. Cớ gì phải bận tâm thiên hạ nghĩ thế nào? Kẻ nào cảm thấy bị lừa, ấy là bởi họ ngu dốt, chỉ biết nhìn người qua xiêm y bên ngoài, không thấy được nhân tài chân chính.”
Dứt lời, Lăng Sương chẳng để Thái Họa kịp từ chối, đã tự tay cài cây trâm linh lan lên búi tóc nàng. Tay nghề của Nhàn Nguyệt quả thật tinh xảo. Bạch ngọc trong trẻo được tạc thành từng đóa linh lan nhỏ xinh, bên dưới đính những hạt châu li ti. Lá xanh non mềm, mỗi bước đi khẽ lay động, tựa như mang cả một góc xuân cài bên mái tóc.

Thái Họa khẽ bật cười.
“Phải rồi, nếu đến ngươi như vậy còn nhận ra ta, vậy người thật sự xứng với ta, dẫu ta có cài trâm gỗ, mặc váy bố, cũng sẽ nhận ra thôi. Ta cần gì phải tô điểm?”

Lăng Sương nghe vậy tức giận giậm chân.
“Ngươi đừng quanh co với ta! Nhân sinh đắc ý cần tận hoan. Nếu ngươi thật sự không thích, ta cũng chẳng ép. Nhưng rõ ràng ngươi thích thêu thùa may vá, thích trang điểm, lại giống như Nhàn Nguyệt thích những thứ tinh xảo, nếu ngươi đã đem Trang Tử ra luận, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên mà sống. Sau này chúng ta tiên y nộ mã, quang minh rực rỡ. Còn cái gì mà trâm gỗ, váy bố? Ta ở bên ngươi sớm chiều như vậy, nên ta mới có thể nhận ra ngươi. Hoa Tín Yến chỉ cưỡi ngựa xem hoa, nào có cơ hội để người ta từ từ nhận ra phẩm hạnh của ngươi? Ví như Trương Kính Trình miệng thì nói thích nữ tử mộc mạc trâm gỗ váy bố, kết cục thế nào? Chẳng phải vẫn bị Nhàn Nguyệt đùa giỡn trong lòng bàn tay đó sao? Hôm nào ta dẫn ngươi đi xem, hắn cũng thật buồn cười.”

Hai người vừa đi vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc đã đến gần trại nuôi ngựa. Tần Dực, Hạ Nam Trinh cùng đám vương hầu đều vì phải hộ giá mà rời đi, chuồng ngựa vắng tanh không một bóng người. Lăng Sương định nhân lúc không có ai, đem con tuấn mã Hắc Vân Chuy trả lại cho Tần Dực. Thái Họa không giống nàng từ nhỏ leo trèo bò lên bò xuống, chỗ nào cũng dám xông vào, đi cùng đến đây liền dừng lại.

“Ngươi đi đi, ta không thể đứng đây chờ ngươi, ta còn mấy đường thêu dang dở, phải về trước.” Thái Họa khẽ nói.

Nàng vốn tranh thủ lúc rảnh đến bầu bạn cùng Lăng Sương, giờ cũng phải quay về lo việc của mình. Lăng Sương biết nàng ngoài mặt ôn nhu, kỳ thật trong xương cốt lại luôn có chủ ý riêng, nên cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn: “Trên đường trở về nhớ cẩn thận chút, đừng đụng phải đám người Tuân Văn Hỉ.”

Thái Họa gật đầu, vừa toan bước đi, Lăng Sương lại gọi giật nàng lại.
Bãi săn dưới nắng mặt trời rực rỡ mà nhàn nhạt, núi non xanh biếc ngày xuân trải dài phía xa. Nữ hài tử mặc áo đỏ đứng giữa ánh sáng, tựa như một ngọn lửa dài, sáng đến mức như có thể thiêu đốt lòng người. Nàng hỏi thái họa: “Ngươi nói xem, nếu một vạn quả trứng cùng lúc đập vào tường, có thể làm tường đổ không?”

Nàng vẫn canh cánh trong long cái điều “không công bằng” mơ hồ mà xa xăm ấy. Thái Họa nghe vậy không khỏi bật cười.

“Có lẽ sẽ đổ,” nàng đáp, rồi như khẽ thở dài, hỏi lại Lăng Sương: “Nhưng biết tìm đâu ra một vạn quả trứng đây? Liễu phu nhân với đám thiếp thất trong nhà, liệu có chịu cùng nhau làm trứng không? Liễu phu nhân và mẫu thân ngươi thì sao? Mẫu thân ngươi với chính ngươi có phải lúc nào cũng một lòng? Trên đời, đến tỷ muội ruột thịt còn chưa chắc đồng tâm đồng chí. Giống như gia đình ngươi, có thể ngồi lại thương lượng với nhau, đã là hiếm lắm rồi. Có lẽ bi kịch của nữ tử trên thế gian, chính bởi vì chúng ta bị chia cắt, mỗi người một chiến tuyến, tự mình đơn độc tác chiến. Cho nên dẫu ngươi là Hàn Tín, ta là Tiêu Hà, cũng không thể chấp chưởng tam quân, bình định thiên hạ này.”

« Chương trước
Chương tiếp »