Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 44: Giao phong

« Chương trước
Chương tiếp »

Lâu nhị nãi nãi không chờ đến trời tối, trực tiếp hùng hổ dẫn người thẳng tới viện của Liễu gia, khí thế cuồn cuộn, chẳng khác gì binh lâm thành hạ.

Lúc bà tiến vào, quản gia tức phụ Liễu gia bị kinh động liền vội vã ra nghênh. Liễu phu nhân tựa hồ sớm liệu sẽ có giờ khắc này, cho nên đã sớm đưa Trịnh phu nhân cùng hai vị chất nữ ngoại về bổn gia, chỉ giữ lại Liễu Tử Thiền ở bên cạnh, lặng lẽ ngồi trong sân chờ Lâu nhị nãi nãi đến.

Bên này Lâu nhị nãi nãi mang theo ba vị tiểu thư cùng Hoàng Tứ Nương, một đoàn hạ nhân, bước chân dồn dập như đại quân tiến vào. Quản gia tức phụ còn chưa kịp bẩm báo, bà đã tự tay đẩy cửa xông vào. Trong phòng, Liễu phu nhân đang cùng Liễu Tử Thiền thêu thùa may vá, thấy vậy liền vội vàng đứng dậy tươi cười nghênh tiếp. Lâu nhị nãi nãi sắc mặt trầm như nước, không một lời khách sáo, chỉ rút trong tay mấy chiếc khuy đồng hung hăng ném trên mặt bàn. Mặt trên khuy đồng còn đọng vết máu ngựa đỏ sẫm, thoạt nhìn mà lạnh người.

“Liễu phu nhân, mẹ con các ngươi làm được chuyện thật tốt!” Bà vừa mở miệng đã lớn tiếng dọa người, không cho đối phương có cơ hội biện bạch. Bên kia Hoàng Tứ Nương đảo khách thành chủ, khéo léo thu xếp, mời hết nha hoàn Liễu gia ra ngoài, chỉ lưu lại quản gia nương tử, đóng kín cửa phòng, xem như giữ thể diện cho Liễu phu nhân. Lâu nhị nãi nãi lúc ấy mới thật sự phát tác, lời như nước lũ vỡ bờ, ập xuống không chừa đường thoát mắng: “Khanh Vân nhà ta kính ngươi là trưởng bối, vẫn luôn vì ngươi mà giữ thể diện. Biết con gái ngươi tư tình vụng trộm, nàng chẳng những không phơi bày, còn thay các ngươi che lấp. Hay tin nó muốn bỏ trốn, lại sợ vợ chồng các ngươi sau này khó làm người, âm thầm đến báo cho ngươi. Tìm khắp trong Đồng Hoa yến này, hỏi có mấy vị tiểu thư dám vì người khác mà gánh lấy trách nhiệm, chẳng sợ liên lụy thanh danh bản thân? Tấm lòng nhân hậu như thế, khắp thiên hạ này tìm ở đâu? Các ngươi thì tốt rồi, lại lấy oán báo ân. Thế mà lại dám xuống tay giết người diệt khẩu! Ngươi đừng vội. Ta đã sai người báo cho lão gia, ông ấy tức khắc sẽ đến. Hôm nay chúng ta liền cùng Liễu lão gia ra công đường phân xử. Ta muốn để khắp kinh thành nhìn cho rõ, Liễu gia các ngươi, rốt cuộc là thứ lòng lang dạ sói thế nào!”

Người ngoài thường nói Lâu nhị nãi nãi tính tình đanh đá, lời ấy cũng chẳng phải vô căn. Nếu không có vài phần ngang tàng cứng cỏi, năm đó làm sao có thể từ Lâu gia chốn nhà cao cửa rộng như vậy mà toàn thân lui. Liễu phu nhân tuy rằng cũng quen chấp chưởng nội trạch, vốn là người kiên cường, giữa đám phu nhân kinh thành cũng là người đứng đầu, nhưng rốt cuộc nào đã từng gặp phải khí thế của một thương gia phu nhân quen quản việc buôn bán, mở cửa hiệu như vậy. Bị một phen xốc thẳng mặt mắng cho đầu óc choáng váng, khí thế liền yếu đi ba phần. Lại nghĩ đến trước đó Khanh Vân từng có ân lưu tình giữ lại mặt mũi cho mình, trong lòng không khỏi chột dạ. Bà vẫn đầy mặt cười, mềm giọng làm lành nói: “Lâu nhị nãi nãi xin bớt giận. Rốt cuộc là chuyện gì? Việc Khanh Vân kinh mã, ta cũng có mặt ở đó, rõ ràng chỉ là ngoài ý muốn. Sao lại nói thành giết người diệt khẩu? Chuyện này… rốt cuộc là thế nào?”

“Ngươi còn không biết xấu hổ mà dám hỏi ta?” Lâu nhị nãi nãi nghe vậy, càng thêm bừng bừng lửa giận: “Ngươi tự mình nhìn cho rõ! Những chiếc khuy áo này là từ yên ngựa kia rút ra. Máu còn đọng đấy! Nếu không bị động tay động chân, con ngựa đang yên đang lành sao lại phát điên như vậy? Triệu gia bên kia còn chưa hay biết. Ngươi cứ chờ ta, ta sẽ mời cả Triệu gia đến, ba nhà cùng ra công đường. Tam đường hội thẩm, nhân chứng vật chứng đều đủ. Vết thương trên lưng ngựa còn nguyên đó, chúng ta đều phải tra ra rõ ràng minh bạch!”

Liễu phu nhân lúc này mới nghi hoặc đưa tay nhặt lấy chiếc khuy áo kia. Bà vốn quen sống trong nhung lụa, ngay cả vật dính máu cũng phải dùng khăn lót tay mà cầm lên, sắc mặt lộ vẻ kinh hãi, khẽ run giọng: “Chẳng lẽ… thực sự có người muốn hại Khanh Vân? Nhưng việc này… nào có liên can gì đến chúng ta?”

“Không liên quan đến các ngươi? Ngoài các ngươi ra, còn ai muốn hại Khanh Vân? Ta đã nghe người có mặt trên trại nuôi ngựa nói, khi ấy chỉ thấy mẹ con các ngươi chạm tay vào yên ngựa. Ngựa là của Triệu gia, bọn họ càng không chịu gánh lấy trách nhiệm này. Vậy hoặc là các ngươi, hoặc là Triệu gia. Thôi, nói nhiều vô ích, đi đi đi, chúng ta ra công đường! Nhất định phải tra cho rõ ràng!”

Dứt lời, bà chẳng thèm phân trần, nắm chặt tay Liễu phu nhân kéo ra cửa. Quản gia nương tử của Liễu gia vội vàng bước tới can ngăn, giữ lấy tay hai người mà khuyên giải: “Lâu nhị nãi nãi bớt giận! Phu nhân thật sự là hiểu lầm rồi. Lúc ấy người đông như vậy, vây quanh ngựa không biết bao nhiêu mà kể, như thế nào lại chỉ nhìn thấy phu nhân nhà chúng ta? Dẫu có lên công đường, e cũng khó mà tra rõ…”

Lời ấy nói ra, ngầm mang theo vài phần chắc chắn — khuy áo kia sẽ không thể nói, ai có thể chỉ đích danh mẹ con Liễu gia đã động tay động chân?

Lâu nhị nãi nãi vốn dĩ cũng không thật lòng muốn lôi các nàng đi gặp quan. Nghe xong lời này, bà chỉ hừ lạnh một tiếng: “Người đông thì đã sao? Trong đám người ấy, ngoài các ngươi, còn ai có thù oán với Khanh Vân? Hay là ngươi còn chưa biết tiểu thư nhà ngươi làm chuyện ‘tốt’ gì? Tư thông với Đổng Phượng Cử, lén lút gặp gỡ, bị Khanh Vân bắt gặp, nên mới sinh dã tâm giết người diệt khẩu. Giờ thì Đổng Phượng Cử cũng trốn không thoát, chúng ta bắt hắn lại, cùng ra công đường! Chuyện tư tình cũng được, chuyện mưu hại cũng được, ắt sẽ tra cho rành mạch.”

Vừa nghe nhắc tới chuyện ấy, liền đến phiên mẹ con Liễu phu nhân trở lên sốt ruột.

Liễu phu nhân vội vàng bước lên một bước, níu lấy tay Lâu nhị nãi nãi, giọng mềm xuống: “Nhị nãi nãi, có chuyện gì cũng nên từ từ mà nói. Việc Tử Thiền đi sai bước lầm sự, ta đã biết, ta cũng nhận. Nhưng chuyện giết người diệt khẩu, chúng ta thật chưa từng làm qua, bảo chúng ta nhận sao cho được? Khanh Vân đã rộng lòng giữ thể diện cho mẹ con chúng ta, ta cảm kích còn không hết, sao dám sinh tâm hại nàng? Chuyện này ắt là có hiểu lầm…”

“Được lắm, ngươi chịu nhận chuyện kia, cũng coi như còn chút can đảm.” Lâu nhị nãi nãi hỏi Liễu phu nhân: “Còn chuyện mưu hại tính mạng, rốt cuộc có nhận hay không? Nếu không nhận, ta lập tức đi gặp quan. Có người dám động tâm đến tính mạng Khanh Vân, bất luận có phải các ngươi hay không, ta đều phải tra cho ra. Không có chuyện bỏ qua.”

Liễu phu nhân cuống quýt lắc đầu, mồ hôi rịn đầy trán: “Ta thật sự không biết…”

“Được! Chúng ta đi gặp quan, loại kỳ án vì gian tình mà sinh giết người diệt khẩu, xưa nay đâu có hiếm. Dù ngươi có bảy vòng tám khúc, ra công đường rồi, tự khắc phân minh!” Nói đoạn, Lâu nhị nãi nãi lại kéo tay Liễu phu nhân toan kéo đi. Liễu phu nhân hoảng hốt giằng ra, miệng không ngừng thoái thác. Hai bên đang lúc dây dưa, bỗng nghe “bịch” một tiếng. Liễu Tử Thiền đã quỳ sụp xuống đất, nước mắt lã chã: “Bá mẫu xin hãy tha cho con một lần! Chuyện hại người không liên quan đến mẫu thân con, đều là nha hoàn A Tì của con làm. Con bị nó xúi giục, mỡ che tâm trí cho nên hồ đồ, không dám nói cho mẫu thân biết. Khanh Vân tỷ tỷ… là muội có lỗi với tỷ…muội xin lỗi tỷ.” Nàng cúi đầu, lệ rơi không dứt, dáng vẻ vừa hối hận vừa tuyệt vọng, khiến không khí trong phòng thoáng chốc lặng như tờ.

Lâu nhị nãi nãi lúc này mới chậm rãi buông tay Liễu phu nhân, ánh mắt như đao, quét thẳng xuống người quỳ dưới đất.

“Được lắm, thì ra là ngươi làm. Mau nói rõ đầu đuôi, nửa chữ cũng không được giấu. Bằng không việc này nháo đến công đường, đời này của ngươi coi như chấm hết.”

Liễu Tử Thiền run rẩy dập đầu, nước mắt rơi như mưa. Nàng vừa khóc vừa kể, lời lẽ đứt quãng. Theo lời nàng, mọi chuyện đều do nha hoàn A Tì gây ra. Vốn dĩ chuyện nàng cùng Đổng Phượng Cử qua lại, cũng là A Tì khơi mào. A tì lớn hơn nàng vài tuổi, sớm động xuân tâm, lại ham xem những hí khúc tài tử giai nhân lén hẹn hò. Theo thói quen trong kinh thành, đều là nha hoàn bồi tiểu thư ngủ, đêm khuya vắng lặng, hai người cùng nằm chung, A Tì đem những chuyện phong nguyệt kia nói cho nàng, khiến nàng mê muội, dần sinh tình ý với Đổng Phượng Cử. A Tì lại đứng giữa giật dây, hai bên đều lấy lòng, sắp xếp nơi hẹn gặp. Nàng còn từng hứa với A Tì, nếu thật sự tư bôn, cũng sẽ mang theo A Tì cùng đi.

Sau khi chuyện bại lộ, nàng hoảng sợ đến mất hồn, được Khanh Vân khuyên bảo, vốn đã có ý quay đầu. Nhưng cuối cùng vẫn không thắng được A Tì liên tục ở bên cạnh khuyên nhủ, dỗ dành, khiến nàng lại rơi vào lưới cũ. Về sau, khi Khanh Vân đem việc ấy báo lại với Liễu phu nhân, Liễu phu nhân nổi giận, quở trách nàng một phen, lại đem A Tì đánh một trận thật đau. Song vì đang ở biệt uyển của Tiêu gia, không tiện xử trí quá tay, cũng sợ giam giữ sẽ lộ chuyện cho người ngoài nghi ngờ, nên chỉ bảo A Tì tiếp tục theo hầu nàng đến trường đua ngựa. Nào ngờ A Tì sinh lòng oán hận. Hôm ấy thấy Triệu gia đem con ngựa Hoàng Kim Nô đến cho Khanh Vân cưỡi, Liễu phu nhân tò mò đứng nói chuyện với người dắt ngựa, A Tì nhân lúc không ai để ý, lén tháo mấy chiếc cúc đồng trên áo, nhét dưới yên ngựa, muốn khiến Khanh Vân bị kinh động mà ngã ngựa, để trả thù nàng. Liễu Tử Thiền nói mình vốn không muốn đồng mưu, nhưng giữa đám đông không dám kêu lên, lại tưởng chỉ là ngã ngựa mà thôi, nào ngờ suýt mất mạng. Đến khi sự tình vượt khỏi tầm tay, nàng đã sợ đến phát khóc.

Nói đến đây, nàng cúi rạp người trên đất, tiếng nấc nghẹn ngào:

“Bá mẫu xin hãy tin con… Con thật không có lòng hại tỷ tỷ. Đều là A Tì tự ý làm bậy. Nếu con biết mấy chiếc cúc ấy gây ra chuyện lớn như vậy, dù con phải liều cả tính mạng, cũng sẽ mặc kệ chỗ đông người mà kêu lên. Tỷ tỷ… xin tỷ tha cho muội lần này, muội biết sai rồi…”

Nghe đến đây, Liễu phu nhân tỏ ra còn kinh hãi hơn cả Lâu nhị nãi nãi. Sắc mặt bà tái nhợt, tức giận vừa giơ tay đánh lên người Liễu Tử Thiền, vừa run giọng trách mắng: “Ngươi sao lại hồ đồ đến vậy! Khanh Vân đối với ngươi ân nghĩa ra sao, trong lòng ngươi chẳng lẽ không rõ? Ngươi đã thấy nha hoàn kia ra tay, vì sao không ngăn lại? Khi ấy ta cũng ở ngay bên cạnh, chỉ cần ngươi hé miệng nói một câu, há chẳng còn đường cứu vãn? Nay sự đã thành thế này, bảo ta lấy mặt mũi nào gặp tỷ tỷ Khanh Vân của ngươi và Nhị nãi nãi đây? Thật là ta dạy con không nên thân…”

Hai mẹ con các nàng một mắng một khóc, mắt lã chã đầy mặt. Hai người ôm lấy nhau mà khóc, tiếng nức nở quấn quýt, thoạt nhìn thực có mấy phần thê lương, khiến người ngoài nhìn vào cũng khó tránh mềm lòng. Khanh Vân thấy vậy, trong tim thoáng dậy lên chút trắc ẩn. Nhưng gương mặt Lâu nhị nãi nãi vẫn lạnh như bia đá, không hề lay động.

“Ngươi nói là nha hoàn A Tì hại người? Vậy A Tì đâu? Gọi nàng ra đây đối chất. Ta làm sao biết không phải các ngươi gây chuyện rồi đổ hết lên đầu một con nha hoàn?” Bà lạnh lùng nói.

Nhàn Nguyệt đang ngồi bên cạnh, nghe được lời này, cũng trào phúng mà khẽ cười lạnh một tiếng.

Trong lòng các nàng đều hiểu rõ: Lâu nhị nãi nãi không phải đang nói với Liễu Tử Thiền, mà là Liễu phu nhân. Việc hại Khanh Vân, Liễu phu nhân đẩy lên người Liễu Tử Thiền, Liễu Tử Thiền lại đẩy lên người nha hoàn. Cuối cùng bất quá là một câu “nha hoàn sợ tội treo cổ tự vẫn”, liền xóa sạch dấu vết. Chốn nhà cao cửa rộng, mạng một kẻ hạ nhân đáng giá bao nhiêu? Bao nhiêu chuyện ngoan độc, truy đến tận cùng cũng chỉ là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có, như gió thoảng qua tường son, không để lại dấu tích.

Quả nhiên, Liễu phu nhân liền siết chặt cổ tay, sắc mặt như vừa kinh vừa giận, vội vàng phân trần: “Đều là do ta quản gia vô dụng. Ta vừa mới sai người đưa tỷ tỷ hồi bổn gia, tiện thể áp giải A Tì đi theo. Xảy ra chuyện như vậy, lại đang lúc làm khách nhà người ta, tự nhiên phải mang về rồi mới xử trí. Nhị nãi nãi cứ yên tâm, ta đã dặn dò người trông giữ nó cẩn thận. Nếu nhị nãi nãi muốn hỏi, chúng ta cùng nhau hỏi. Ta lập tức sai người bắt nó đến đây.”

Diễn đến nước này, bắt hay không bắt A Tì tới đối chất, thực ra cũng chẳng còn quan trọng. Thật giả thế nào, bất quá là câu chuyện Liễu phu nhân đã sớm liệu tính. A Tì phần nhiều là gia sinh nô tỳ của Liễu gia, cha mẹ huynh đệ tỷ muội đều ở trong phủ Liễu gia, vì thân nhân mà gánh tội cũng chẳng lạ. Dù sao chuyện này vốn đã định sẽ không đến bước gặp quan. Chẳng lẽ Lâu nhị nãi nãi thật sự có thể lấy mạng một nha hoàn?

Dẫu thật sự náo đến công đường, cùng lắm cũng chỉ là một câu “nha hoàn sợ tội treo cổ tự vẫn”, liền xong chuyện.

Vì thế Lâu nhị nãi nãi cũng không tiếp lời này. Bà chỉ nhìn thẳng Liễu Tử Thiền, chậm rãi hỏi: “Ngươi nói khi ấy chỉ tưởng là té ngã, ta cũng lười vạch trần. Nhưng cái tâm hại Khanh Vân của ngươi, lẽ nào còn có thể chối?”

“Nhị nãi nãi nói phải!” Liễu phu nhân nước mắt lã chã, vừa nói vừa giơ tay đánh lên vai Liễu Tử Thiền hai cái, nghẹn ngào mắng: “Ta có chỗ nào bạc đãi ngươi? Từ nhỏ ta đã dạy ngươi lễ nghĩa liêm sỉ, vậy mà một điều cũng không học nổi. Lại học được thói hại người, nay sự đã đến nước này, bảo ta biết làm sao cho phải? Thôi, ta cũng chẳng che chở ngươi được nữa, mặc cho nhị nãi nãi xử trí ngươi.”

Nghe đến đó, Lâu nhị nãi nãi tức khắc cười lạnh.

“Giao cho ta xử trí? Lẽ nào ta cũng có thể đặt con gái ngươi vào hoàn cảnh nguy hiểm đến tính mạng? Giết người phải đền mạng, có ra tay nặng đến đâu cũng chẳng đáng. Chi bằng chúng ta lên công đường, để quan phủ phân xử cho minh bạch.”

Quản gia nương tử vội vàng tiến lên khuyên giải.

Liễu phu nhân càng thêm rơi lệ, giọng run run:

“Nhị nãi nãi đang lúc thịnh nộ, lòng ta nào dám trách. Tử Thiền đã thành ra thế này, có gặp quan hay không, đối với nó cũng chẳng khác là bao. Ta chỉ coi như mình uổng công sinh dưỡng một đứa con không có tiền đồ. Nhưng Khanh Vân là thiên kim khuê các, thanh danh trong sạch. Nếu thật đưa nhau ra công đường, thanh danh của nàng tất sẽ bị tổn hại? Lại còn Triệu gia nữa… Chỉ vì đứa con bất hiếu của ta mà liên lụy đến Khanh Vân, lòng ta sao có thể yên?”

Lời ấy thoạt nghe như lời khuyên nhủ, kỳ thực lại có ý uy hiếp rõ ràng.

Lâu nhị nãi nãi tuy miệng thì nói “tam đường hội thẩm”, song từ đầu đến cuối vốn dĩ chẳng hề có ý thật đưa nhau ra công đường. Dẫu cho Triệu gia không câu nệ, thì Khanh Vân một khi đứng trước công đường đối chất, thanh danh sau này tất hóa thành vết mực không tẩy nổi. Miệng lưỡi người trong kinh thành vốn có thể dìm chết người , một câu truyền đi, trăm câu đồn lại, ai còn chịu buông tha?

Người khác vẫn còn chưa hiểu, ánh mắt Nhàn Nguyệt tức khắc đã lạnh đi mấy phần. Nàng xưa nay vốn nhạy bén với ác ý từ bên ngoài hơn ai hết, điểm này quả thực giống hệt Lâu nhị nãi nãi. Đừng nhìn Lâu nhị nãi nãi thần sắc thản nhiên như vậy, trong lòng e rằng đã hận không thể đem mẹ con Liễu gia băm vằm cho hả giận.

Nhưng khi bà vừa mở lời, ngược lại lời lẽ lại ôn hòa đến lạ.

“Ngươi có thể nghĩ thay cho Khanh Vân như vậy, đủ thấy việc này ắt chẳng do ngươi chủ ý…” Bà khẽ thở dài một tiếng: “Chỉ là chuyện đã nháo thành ra thế này, ta thật cũng chẳng biết nói sao cho phải.”

Bà buông lỏng khẩu khí, sắc mặt Liễu phu nhân lập tức thoáng qua tia vui mừng. Quản gia nương tử cũng vội vàng tiếp lời khuyên giải. Liễu phu nhân rơi lệ nói: “Chẳng phải vậy sao? Đều tại cái thứ nghiệt chướng này, đúng là sinh ra để đòi nợ. Nhà ta vốn đã rối ren, lại đúng lúc này đến đoạt mạng ta. Thật không biết đời trước thiếu nó bao nhiêu…”

Nói rồi bà quay sang mắng Liễu Tử Thiền một trận, tiếng quở trách xen lẫn tiếng khóc. Mắng xong lại quát: “Còn không mau đứng dậy? Ngươi tưởng quỳ đó là xong sao? Quỳ trước mặt ta có ích gì? Phải quỳ trước Khanh Vân mới phải! Theo ta thấy, ngươi đến xách giày cho Khanh Vân cũng chưa xứng đâu!”

Liễu Tử Thiền chịu một phen quở trách, sắc mặt càng lúc càng trở lên âm u như mây đen cuối thu, lặng lẽ đứng dậy, lui về sau lưng mẫu thân. Lăng Sương đứng một bên lạnh lùng quan sát, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ quái. Mẹ con hai người này, thoạt nhìn một người như hổ, một kẻ như bóng ma theo hổ, song suy cho cùng, Liễu Tử Thiền chẳng qua cũng chỉ là con rối trong tay mẫu thân nàng mà thôi. Nàng từng muốn bỏ trốn ra bên ngoài, chưa chắc chỉ vì tình, e rằng cũng là vì muốn thoát khỏi cái gia đình ngột ngạt này, trốn khỏi cuộc đời bị người khác khống chế.

Liễu phu nhân nén lệ, mời Lâu nhị nãi nãi an tọa, lại sai quản gia nương tử dâng trà. Lâu nhị nãi nãi thần sắc lạnh lùng, chỉ nhàn nhạt nói: “Trà nhà ngươi, ta cũng không dám uống.”

Lời ấy như kim châm vào mặt nhưng Liễu phu nhân nhẫn nhịn cũng thật tốt, trên mặt cũng chỉ thoáng một tia cứng đờ, nhưng trong chớp mắt đã khôi phục như thường, miễn cưỡng mỉm cười: “Nhị nãi nãi nói vậy khác nào đánh thẳng vào mặt ta. Nhưng cũng tại ta không biết dạy con, chỉ có thể chịu đựng. Nay ta chỉ mong tìm được cách nào bù đắp cho Khanh Vân, mới có thể yên tâm đôi phần….”

Đến đây mới thật sự là việc chính. Bao nhiêu lời sắc bén của Lâu nhị nãi nãi, bao nhiêu nước mắt của Liễu Tử Thiền, cùng màn khóc lóc sám hối của Liễu phu nhân, rốt cuộc cũng chỉ xoay quanh một chữ — nợ. Liễu gia đã xuống tay hại người không thành, nay Lâu nhị nãi nãi đưa Khanh Vân tới để đòi lại công bằng.

“Nếu là tính khí của ta khi còn trẻ, thà liều mạng từ bỏ thanh danh, cũng phải kéo nhà ngươi xuống ngựa. Đã dám động tâm hại người, ta há có đạo lý dung túng nuôi gian?” Lâu nhị nãi nãi lạnh lùng nói tiếp: “Hiện giờ xác thật chứng cứ chưa đủ, lại ném chuột sợ vỡ đồ, nếu cùng các ngươi lưỡng bại câu thương, e rằng tổn thương nhất vẫn là Khanh Vân nhà chúng ta. Tấm lòng làm cha mẹ thương con, Liễu phu nhân ngươi hẳn cũng hiểu. Cớ sao chỉ biết xót xa cho nữ nhi nhà mình, lại xem nhẹ tính mạng con người khác? Ngươi có từng nghĩ, nếu Khanh Vân hôm nay thật xảy ra điều chẳng lành, vợ chồng ta còn sống sao nổi? Nàng tuổi trẻ như vậy, tính mệnh cứ thế bị hủy hoại, các ngươi chẳng lẽ không sợ nhân quả báo ứng?”

Liễu phu nhân trong lòng tự hiểu, lời kia của Lâu nhị nãi nãi đâu phải nhắm vào Liễu Tử Thiền, mà là thẳng mũi dùi về phía mình. Màn khóc lóc thảm thiết của Liễu Tử Thiền chỉ có thể gạt được các tiểu thư trẻ người non dạ, chứ trước mặt những phu nhân từng trải qua sóng gió nội trạch, ai chẳng là hồ ly nghìn năm? Trong lòng mỗi người đều sáng như gương, chỉ là không nói toạc ra mà thôi.

Liễu phu nhân từ lâu đã luyện qua đủ mọi thủ đoạn trong nội trạch, mấy lời trách cứ ấy há dễ lay động được bà?

Lâu nhị nãi nãi hiển nhiên cũng chẳng mong bà tỉnh ngộ. Nếu thật có thể tỉnh ngộ, đã chẳng đến mức động tâm hại người. Bà chỉ tiếp tục chậm rãi nói, giọng càng trầm lạnh hơn vài phần: “Muốn lấy mạng Liễu Tử Thiền, tất nhiên là không thể. Ngươi cũng không chịu, ta cũng không đến nỗi làm vậy. Nếu thật đưa ra công đường, cùng lắm cũng chỉ là lưu đày. Nhưng chặt đứt huyết mạch duy nhất của ngươi, ngươi tất sẽ ghi hận, thù này ắt không chết không thôi…”

Nói đến đây, bà ngẩng mắt nhìn thẳng Liễu phu nhân, ánh nhìn như lưỡi đao lặng lẽ rút khỏi vỏ: “Giữa hai nhà chúng ta, kết thành mối tử thù như vậy, ngươi thật muốn sao?”

“Nhị nãi nãi sao có thể nói vậy,” nụ cười trên mặt Liễu phu nhân có điểm cứng đờ, dịu giọng đáp, “ta cảm kích Khanh Vân còn chưa kịp, nào dám hại nàng? Tử Thiền cũng chỉ là nhất thời hồ đồ. Nhị nãi nãi hẳn còn nhớ, trước kia hai đứa giao tình thân thiết biết bao, khuê các kim lan, tình như tỷ muội, quý giá dường nào. Nếu không có chuyện này, tình nghĩa ấy vẫn còn đó. Ta thực lòng muốn vãn hồi, chỉ e…”

“Được rồi, mấy lời giả tình giả ý ấy không cần nhắc lại. Ngươi đã không muốn mở lời trước, vậy ta nói thẳng điều ta muốn.” Lâu nhị nãi nãi khoát tay, dứt khoát ngắt lời, lập tức nói thêm vào: “Ta muốn ngươi gả Liễu Tử Thiền đi xa. Gả cho ai, tùy ngươi lựa chọn, ta chỉ có ba điều kiện. Thứ nhất, phải là quan địa phương, theo phu quân ra ngoài nhậm chức, nội trong mười năm không được hồi kinh. Thứ hai, phải là người nhân phẩm đoan chính, tốt nhất là tân khoa sỹ tử. Kẻ đọc sách dù có lòng xấu, thủ đoạn cũng hữu hạn. Thứ ba, ngươi giao ra một vật cho ta, coi như tín vật. Sau này nếu còn dấy tâm hại Khanh Vân, liền ngẫm lại hôm nay.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Liễu phu nhân lập tức cứng đờ.

“Nhị nãi nãi… sao có thể nói như vậy?”

“Trong lòng ngươi hiểu rõ vì sao ta đưa ra ba yêu cầu này.” Lâu nhị nãi nãi bình tĩnh nhìn bà: “Ra ngoài nhậm chức, mười năm không hồi kinh, ít nhất mười năm này Khanh Vân không cần cùng Liễu Tử Thiền giao phong. Mười năm sau, căn cơ Khanh Vân đã vững, nếu Liễu Tử Thiền còn muốn phân cao thấp, thì cứ xem bản lĩnh của nàng đến đâu. Tâm tính nàng như vậy, nếu không sửa được, cũng khó mà về kinh. Không gả vào nhà vương tôn, là để khỏi phải kéo thêm một nhà thông gia làm địch. Ngươi thật muốn dây dưa, Triệu gia cũng đâu phải hạng ăn chay. Còn vật lưu niệm kia, chẳng qua là cho Khanh Vân một phần an tâm, cũng cho nàng một bài học. Sau này muốn làm người tốt, cũng phải nhìn cho rõ đối phương có xứng hay không, đừng để thành chuyện nông phu với rắn. Ngươi nói ngươi không biết dạy con. Đây là cách ta dạy con gái mình, ngươi cũng nên học. Đừng chỉ biết dung túng rồi đi sau giải quyết hậu quả, giết người diệt khẩu. Sớm muộn cũng chạm phải kẻ ngươi không trêu nổi.”

Lời ấy nói ra, khí thế cứng cỏi như sắt. Phảng phất thấy được phong thái năm nào của Lâu nhị nãi nãi khi còn là thiên kim lập ra ba điều kiện kén rể. Chỉ là, trong cái cứng cỏi ấy lại ẩn chứa một tầng bi thương. Bởi bà hiểu rõ — Lâu gia cũng chẳng phải kẻ Liễu gia không dám động. Nếu thực sự kéo nhau ra công đường, ai thắng ai thua chưa chắc đã định. Bằng không Liễu phu nhân đâu dám xuống tay với Khanh Vân.

Trận giao phong này, thắng bại vốn không nằm ở hôm nay mà là ở mười năm sau. Bà chỉ là thay con gái tranh lấy mười năm an ổn. Mười năm này, là để Khanh Vân nuôi dưỡng căn cơ, dựng thanh danh, học cách tự bảo vệ mình. Còn tương lai ra sao, đến lúc đó vẫn phải trông vào bản lĩnh của chính nàng.

Nhưng Liễu phu nhân, đến cả mười năm ấy cũng chưa chắc nguyện ý chấp nhận.

Đến nước này, bà ta cũng thôi giả bộ hiền lương. Mày nhíu lại, ánh mắt biến ảo bất định, rõ ràng đang cân nhắc thiệt hơn.

“Ta chỉ có một mình Tử Thiền là nữ nhi, bảo nó xa gả, ta sao nỡ lòng nào? Huống hồ dòng dõi nhà ta…”

“Dòng dõi nhà ngươi tuy cao, nhưng thiếp thất vừa sinh ấu tử, Liễu lão gia lại mê muội, ngươi vì muốn Liễu Tử Thiền gả vào nhà cao cửa rộng, thay ngươi tranh đua, nên mới động tâm hại người. Đó là chuyện nội trạch nhà ngươi, ta chẳng buồn can dự. Nhưng việc hôm nay, ngươi nhất định phải chấp nhận điều kiện mà ta đưa ra. Bằng không, chỉ còn con đường gặp quan. Ta nói được, ắt làm được. Cho ngươi một ngày suy xét.” Lâu nhị nãi nãi nói xong đứng dậy: “Chuyện khác không bàn. Cáo từ.”

Liễu phu nhân còn muốn mở miệng níu lời, nhưng Lâu nhị nãi nãi đã phất tay áo mang theo ba vị tiểu thư thong thả bước ra khỏi viện của Liễu gia. Những người khác đều dễ nói chuyện, ngay cả Khanh Vân — suýt mất cả tính mạng — cũng chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt khiển trách lướt qua Liễu phu nhân một cái, rồi lặng lẽ theo mẹ rời đi.

Chỉ có Nhàn Nguyệt, nàng uể oải đứng dậy, mỉm cười thong thả buông một câu: “Mùa xuân năm nay quả thật ấm áp quá.”

“Tiểu thư nói vậy là ý gì?” Đào Nhiễm liền hỏi theo.

“Không ấm, sao ra cửa lại dẫm phải rắn?” Nói xong, nàng liếc Liễu phu nhân cùng Liễu Tử Thiền một cái đầy châm biếm, rồi theo Lâu nhị nãi nãi nghênh ngang rời đi.

***

Ba nữ hài tử tuy rằng thông tuệ, rốt cuộc vẫn là khuê các tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, lần đầu tận mắt chứng kiến nữ nhân trong nội trạch giao phong, đao kiếm giấu trong tay áo, lời mềm mà ý độc, ai nấy đều có nỗi lòng riêng. Nhàn Nguyệt đặc biệt tức giận, vừa về đến viện nhà mình, còn chưa kịp thay hết xiêm y đã buông lời: “Thật quá tiện nghi cho Liễu gia rồi, nếu để con nói, tàn nhẫn gấp mười lần hôm nay cũng chẳng oan.”

“Vậy mà bọn họ còn do dự không muốn đáp ứng đâu.” Lâu nhị nãi nãi lúc này mới lộ vẻ mệt mỏi. Bà ngồi xuống, nhận chén trà, nhấp một ngụm rồi khẽ cười tự giễu: “Các ngươi hôm nay xem như mở mắt. Đó là ‘đặc sản’ của kinh thành — chiêu số ngoan độc trong nội trạch. Nhà cao cửa rộng, thê thiếp tranh chấp, tàn nhẫn hơn thế này nhiều cũng còn có. Mạng người đáng gì? Có những đứa trẻ vừa lọt lòng, lặng lẽ bị che mũi mà chết, chẳng ai hay biết. Bằng không sao lại có lắm người bị dồn đến điên loạn, treo cổ tự kết liễu đâu?”

“Bọn họ đấu đá trong nội trạch là chuyện của bọn họ, cớ sao lại liên lụy đến Khanh Vân? Trong chuyện này, tỷ ấy đã làm được tốt như vậy, bọn họ còn muốn hãm hại tính mạng của Khanh Vân…” Lăng Sương khẽ nhíu mày, trong mắt còn vương nỗi bất bình.

“Ngươi từng thấy chó dại cắn người còn lựa chọn kẻ để cắn chưa?” Nhàn Nguyệt ngồi trước gương, vừa tháo trang sức vừa nói: “Người như Liễu phu nhân, sớm đã bị nội trạch đấu đá làm cho méo mó tâm can. Bề ngoài vẫn là vẻ mặt ôn nhu đoan chính, nhưng bên trong mục nát thành một bọc độc niệm. Ngươi xem Liễu Tử Thiền, học theo mẹ nàng, biến thành bộ dáng ấy, chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn. Hôm nay coi như một phen tỉnh ngộ, về sau gặp hạng người ấy, trong lòng tự biết đề phòng.”

Khanh Vân ngồi lặng bên cạnh, vẫn còn có điểm thất hồn lạc phách.

“Tỷ thật không ngờ Liễu phu nhân cùng Tử Thiền lại là hạng người như vậy… Rõ ràng thoạt nhìn ôn hòa thân thiện…”

Nhàn Nguyệt bị nàng chọc cười.

“Tỷ cho rằng ác phụ đều phải diễm lệ ngang tàn sao? Người càng độc ác, ngược lại càng phải yếu mềm như liễu trước gió, tiếng nói nhỏ nhẹ như tơ, như vậy mới dễ lấy lòng ‘lão gia’. Phải khiến người ta nhìn mà sinh thương xót, muốn che chở mới được.”

Trong lúc nàng đang hăng say giảng đạo lý cho Khanh Vân, Lăng Sương bỗng bước đến bên gương, ghé sát lại nhìn chằm chằm mặt nàng, khóe môi cong lên, chỉ cười mà không nói gì.

Nhàn Nguyệt thoáng ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ý, đứng bật dậy đuổi đánh nàng:

“Ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy là có ý gì? Xem ta có đánh chết ngươi không!”

“Là chính miệng tỷ nói còn gì—liễu yếu trước gió, giọng nhỏ như tơ, nhìn thấy mà thương… Chẳng phải là như tỷ sao?” Lăng Sương cười vang, vừa chạy vừa nói. Hai người rượt đuổi vòng quanh phòng, Lăng Sương lấy cả Khanh Vân lẫn Lâu nhị nãi nãi làm bình phong chắn trước, tiếng cười vang lên xua bớt không khí nặng nề vừa rồi.

Lâu nhị nãi nãi khẽ quở: “Đủ rồi đừng nháo nữa, bao nhiêu tuổi đầu còn đùa nghịch như trẻ con. Vừa xảy ra chuyện như vậy mà còn náo loạn, không biết ngoài kia sóng gió hiểm ác đến mức nào sao?”

Lăng Sương nghiêng đầu cười, đôi mắt cong như trăng non: “Dẫu hung hiểm đến đâu, chẳng phải còn có nương ở đó sao?” Nàng da mặt vốn dày, thích chọc người khác, lại cố ý bắt chước bộ dáng nghiêm nghị ban nãy của Lâu nhị nãi nãi, dựng thẳng một ngón tay, giọng giả bộ trầm tĩnh: “Ta chỉ có ba điều yêu cầu: thứ nhất, phải là quan địa phương, theo phu quân ra ngoài nhậm chức…”

Nàng còn chưa dứt lời, đã bị chiếc khăn bằng tơ mỏng trong tay Lâu nhị nãi nãi quất nhẹ lên vai.

“Ta đánh ngươi nha đầu thúi vô pháp vô thiên này!” Bà giáo huấn Lăng Sương một trận, nhưng kỳ thật trong lòng lại pha vài phần đắc ý nói: “Hôm nay các ngươi xem như đã học được một bài. Về sau gặp chuyện, đừng chỉ nghĩ tự mình gánh vác. Làm người trên đời, cũng phải hiểu thế đạo. Các ngươi nói Liễu phu nhân đáng sợ, là chó dại — nhưng hạng người như vậy trong thiên hạ đâu phải hiếm. Nếu cả đời không dính dáng lợi hại với nhau, bà ta có thể cả đời cùng con hòa nhã thân thiện. Người đời chẳng phải đều vậy sao? Không có lợi ích liên quan, ai cũng khách khí ôn hòa; một khi đụng chạm, liền lộ răng nanh. Các ngươi cũng đừng vì vậy mà tuyệt vọng với nhân tính. Không việc thì chớ gây chuyện, có việc đến cũng chớ sợ chuyện. Ngày thường ta dạy các ngươi, chẳng phải chính là những đạo lý này sao?”

Khanh Vân vẫn luôn là học trò ngoan ngoãn nhất, nghe xong liền nghiêm túc đáp: “Con bây giờ đã hiểu vì sao nương nói ‘Cờ bạc sinh trộm cắp, gian dối sinh hại người’. Những chuyện như tư tình lén lút, vốn đã chạm đến sinh tử. Một khi bị phát giác, tất sẽ khơi dậy dã tâm đen tối trong lòng người. Bọn họ muốn giết người diệt khẩu, cũng vì lẽ đó. Nếu không có chuyện này, quả thật bọn họ có thể cùng con một đời giao hảo. Cho nên sau này nếu gặp việc tương tự, điều đầu tiên con phải nghĩ đến là nguy hiểm, tự bảo toàn mình trước đã.”

“Đúng vậy, đây mới gọi là ngã một lần khôn hơn một chút.” Lâu nhị nãi nãi nhìn Khanh Vân bằng ánh mắt tán thưởng nói. Bà ngồi xuống cạnh con gái, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, đau lòng nói: “Khanh Vân tốt của ta, thật khổ cho con, lần này quả là một phen đại nạn. Đợi trở về, chúng ta phải đến Vân An Tự thành tâm bái Phật, cầu Bồ Tát bảo hộ. Phen này… đúng là tìm được đường sống trong chỗ chết.”

Giữa lúc trong phòng không khí vừa dịu xuống, vui vẻ hòa thuận như vậy thì Nhàn Nguyệt lại cố ý không chịu để yên, nàng chen vào nói.

“Con xem sự tình chưa hẳn đã xong đâu. Nương cũng thấy Liễu phu nhân là người thế nào, bà ta hẳn là không nỡ đem Liễu Tử Thiền gả xa, huống hồ bà ta vốn quen đấu đá trong nội trạch, há có thể dễ dàng cúi đầu nhận thua? Chẳng lẽ đến lúc đó, chúng ta thật muốn kéo nhau lên công đường?”

Lâu nhị nãi nãi lúc này đang nghiêng người tựa vào vai Khanh Vân, khẽ vỗ lưng nàng như đang dỗ dành một tiểu hài tử, nghe Nhàn Nguyệt nói vậy, bà chỉ khẽ nhếch môi cười, thần sắc thản nhiên nói.

“Vậy thì cứ để bà ta thử đi. Chúng hãy ta chờ xem.”

« Chương trước
Chương tiếp »