Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 43: Ác nhân

« Chương trước
Chương tiếp »

Lúc Lâu nhị nãi nãi còn chưa đến, Khanh Vân đã đem đầu đuôi sự việc thuật lại cho Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương nghe một lượt. Từ chuyện nàng tình cờ gặp Liễu Tử Thiền cùng Đổng Phượng Cử bí mật gặp nhau, cho đến việc Liễu Tử Thiền khăng khăng muốn bỏ trốn cùng hắn, từ việc nàng tới gặp Liễu phu nhân báo tin, Liễu phu nhân cảm kích khôn xiết, cho đến sau đó phong ba nổi lên, việc con ngựa đột nhiên phát điên, một phen sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, từng chuyện một, nàng đều nói rõ ràng, không sót một chi tiết nhỏ. Nhưng không rõ vì cớ gì, nàng không nhắc tới chuyện cùng Hạ Nam Trinh trong rừng một câu nào. Mười bảy năm nhân sinh, nàng xưa nay thẳng thắn minh bạch, chưa từng che giấu bí mật gì. Đây là lần đầu tiên.

Nhàn Nguyệt nghe xong chỉ cười lạnh.
“Hóa ra hôm qua tỷ hỏi muội là vì chuyện này?” Nàng hôm nay cũng trải qua một trận kinh hồn không kém, lúc này mới bình tĩnh lại, sắc mặt vẫn còn có chút tái nhợt, xương gò má vì nóng nảy mà phớt hồng, trong mắt vẫn hiện sát khí đằng đằng: “Muội sớm đã nói với mọi người rồi, chốn kinh thành này đám phu nhân tiểu thư ấy, chẳng có mấy ai là người tốt. Lúc thuận lợi tự nhiên thân mật, hơi dính dáng chút lợi ích che mờ mắt, liền phải lộ ra bản tính. Tỷ cho rằng Liễu phu nhân thật sự cảm kích tỷ sao? Bà ta chỉ có một nữ nhi duy nhất, chuyện yêu đương vụng trộm là nhược điểm chí mạng lại rơi vào tay tỷ, tự nhiên ăn ngủ không yên, không nhân cơ hội giết người diệt khẩu sao được?”

“Muội lại cảm thấy bà ta không giống như là đã có mưu tính từ trước, mà như là nhất thời nảy ra ác ý.” Lăng Sương thần sắc lúc này cũng lạnh băng, chỉ là khi suy nghĩ sự việc thì lý trí hơn nhiều, nàng nói: “Muội định đi xem thử con ngựa kia lại một lượt, tỷ nói tìm được cúc áo, ở đâu rồi?”

Khanh Vân đem cúc áo giao cho nàng, Lăng Sương tiếp nhận lấy, cúi đầu nhìn qua một chút, trong mắt lộ ra vài phần nghi hoặc.

“Con ngựa kia thật là tự mình dừng lại sao?” Nàng đem cúc áo dính máu kia đưa lên trước mắt xem đi xem lại kỹ càng, lại nói: “Theo lý mà nói, tỷ ngồi trên cúc áo, khi có sóc nảy thì càng ép càng cắm sâu, mà ngựa lại sợ đau nhất, tuyệt đối không thể tự mình dừng lại……”

Khanh Vân lập tức đỏ bừng mặt, cũng may Nhàn Nguyệt nhịn không được chen lời.
“Ngươi đừng quản mấy thứ đó, người ta đều đã động sát tâm rồi, ngươi còn lo con ngựa làm gì? Nhưng cúc áo này thì có thể tra xét một phen, đưa ta xem.”

Nhàn Nguyệt từ trong tay Lăng Sương nhặt lấy cúc áo, đưa từng chiếc ra ánh sáng xem kỹ, nhíu mày nói: “Là kiểu mùa đông năm ngoái trong kinh thành thịnh hành, áo da và áo khoác dày không tiện đính nút, liền dùng khuy áo có móng vuốt thay thế, cúc áo bằng đồng cũng thường thấy, chẳng có gì hiếm lạ. Muội thấy hơn phân nửa là bọn họ lúc ấy thuận tay từ trên y phục gỡ xuống, khi đó tỷ chi bằng bắt lấy bọn họ ngay lúc đó, bắt tặc phải có tang, trên lưng ngựa có thương tích, trên quần áo bọn họ lại thiếu cúc áo, hai bên đối chiếu, bằng chứng như núi không thể nào chối cãi.”

“Đúng là như vậy, chỉ là có chút hung hiểm……” Lăng Sương nói: “Bọn họ nếu đã dám làm ra chuyện này, thừa lúc Khanh Vân mất tích, tất nhiên sẽ đem nút thắt của khuy áo bị bứt ra kia cất giấu kỹ càng.”

“Tỷ cũng là có suy nghĩ như vậy, cho nên lúc ấy tỷ vẫn luôn im lặng, không xé rách mặt bọn họ ngay tại trận.” Khanh Vân nói.
“Tỷ nghĩ không xé rách mặt bọn họ là được sao?” Nhàn Nguyệt bật cười: “Người ta đều đã hạ sát thủ……”

“Tỷ không có ý bỏ qua cho họ.” Khanh Vân nghiêm mặt nói, nàng xưa nay ôn hòa đoan trang, nhưng khi lộ ra thần sắc nghiêm nghị, cũng mang theo một loại cảm giác áp bức khó diễn tả, thần sắc nàng lạnh lùng nói tiếp: “Lúc ấy Liễu phu nhân sờ soạng yên ngựa, Liễu Tử Thiền cũng sờ soạng, mặc kệ là ai đặt cúc áo vào, đều là muốn đưa tỷ vào chỗ chết. Lấy oán trả ơn, thật sự là hết thuốc chữa, tâm thuật bất chính đến mức này, đổi lại bên ngoài, cũng phải theo luật giết người đền mạng mà gặp quan. Nuông chiều dung túng là không được, hạng đại gian đại ác như vậy, dễ dàng buông tha, cũng là làm hại người khác.”

“Lời này tỷ nói nghe còn có lý.” Nhàn Nguyệt cười, mang theo vài phần tán thưởng nói.

“Quả thực đúng là như vậy, đợi muội nghĩ ra một kế sách chu toàn …..” Lăng Sương nói tiếp, mang theo vài phần ngẫm nghĩ: “Chốn kinh thành này vốn nhiều thị phi, chỉ cần dính dáng một chút liền như vấy bụi. Chuyện này một khi truyền ra ngoài, mẹ con Liễu gia tất khó lòng thoát thân, mà thanh danh của tỷ cũng khó tránh khỏi bị liên lụy. Thật là thế cục tiến thoái lưỡng nan.” Nàng dừng lại một lát, tựa hồ chợt nhớ ra điều gì, khẽ nghiêng đầu nói tiếp: “Phải rồi… việc này nương còn chưa hay biết.”

“Đợi nương tới, tự nhiên sẽ biết.” Khanh Vân nói.

Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương đều thoáng kinh ngạc, Khanh Vân thấy hai nàng lộ vẻ ngạc nhiên, khựng lại trong chốc lát, rồi cũng mỉm cười.

“Chuyện lớn như vậy, ắt phải cùng nương thương nghị.” Nàng đối phản ứng của Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương ngược lại càng thêm khó hiểu, chậm rãi nói: “Nương là bậc trưởng bối, ắt hẳn có biện pháp xử trí. Các muội chẳng phải từng nói, các phu nhân tự có quy củ của phu nhân sao? Nương nhất định sẽ có biện pháp dùng những quy củ của phu nhân mà giải quyết việc này.”

Người ngoài đều nói nàng tính tình đoan chính, mà quả thực đúng là như vậy. Bất luận sự tình gì đến trước mặt nàng, nàng tất lấy phương cách quang minh chính đại, đường đường chính chính nhất mà suy xét. Như chuyện lần này, nàng căn bản chưa từng nghĩ đến việc giấu giếm Lâu nhị nãi nãi. Trong mắt nàng, dẫu trời có sập xuống, mẫu thân cũng tất có biện pháp thu xếp chu toàn. So với Nhàn Nguyệt và Lăng Sương, nàng được Lâu nhị nãi nãi coi trọng nhất, cũng là người luôn tin tưởng vào mẫu thân nhất.

Lâu nhị nãi nãi quả nhiên vội vã đuổi tới.

Nghe tin Khanh Vân gặp chuyện, bà liền mặc kệ việc đang dang dở ngoài cửa hàng, trực tiếp gấp gáp chạy tới. Cũng chẳng kịp cùng gia chủ chào hỏi hàn huyên, lại càng không màng thông báo cho Triệu phu nhân một tiếng, cứ thế thẳng một mạch vào viện của ba tỷ muội. Lăng Sương thường nửa đùa nửa thật nói Khanh Vân là tâm can bảo bối, là tròng mắt của Lâu nhị nãi nãi, lời ấy quả thực chẳng sai chút nào. Dọc đường đi, Lâu nhị nãi nãi gấp đến mức mồ hôi đầm đìa. Đến khi tận mắt thấy Khanh Vân đứng yên lành trước mặt, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Khanh Vân liên tục nói mình không bị thương, bà vẫn không chịu tin, nhất quyết kéo nàng xem xét một vòng từ đầu đến chân, mãi đến khi xác nhận người vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, lúc ấy mới chịu thôi.

“Rốt cuộc là chuyện gì? Sao đang yên đang lành con ngựa lại phát điên?” Lâu nhị nãi nãi vừa nói, vừa lấy khăn tay nhẹ lau mồ hôi trên trán, thần sắc còn chưa kịp định. “Kẻ truyền lời kia cũng thật đáng đánh! Chỉ nói là té ngựa, suýt chút nữa làm ta sợ đến hồn vía bay mất. Phụ thân các ngươi cũng đang trên đường chạy tới, hôm nay ông ấy vốn đi dự gia yến tại phủ Hoàng thị lang, phỏng chừng nửa canh giờ nữa cũng sẽ đến nơi. Ta phải sai người mau đi báo tin mới được, bằng không để ông ấy cứ vậy một đường lo lắng mà tới, chỉ e thọ mệnh cũng phải hao tổn mất vài năm.”

Khanh Vân vẻ mặt hổ thẹn, cúi đầu nói: “Là con không tốt, tự chuốc lấy tai họa, khiến cha mẹ phải lo lắng.”

Lâu nhị nãi nãi là người từng trải thế nào, chỉ vừa nghe giọng nói của nàng như vậy đã biết sự việc này tất có ẩn tình. Bà khoát tay một cái, đám hạ nhân đều lui xuống, Hoàng nương tử thì đứng canh ngoài cửa. Lâu nhị nãi nãi ngồi xuống, nhận lấy trà lạnh Khanh Vân dâng lên, trước tiên rót một chén uống cạn, lúc này mới trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc vì sao lại có chuyện kinh mã? Con nói rõ đầu đuôi cho ta.”

Khanh Vân lại đem chuyện với Liễu gia từ đầu đến cuối nói một lượt. Lâu nhị nãi nãi vừa nghe vừa thở dài, trong giận có mắng, trong mắng lại mang tức.

Nghe đến việc Liễu Tử Thiền vụng trộm gặp gỡ nam nhân khác, bà đã không nhịn được buông một câu “Không ổn”, đến khi nghe tiếp chuyện Liễu phu nhân tỏ ra cảm kích, rồi sau đó lại xảy ra tai nạn té ngựa, sắc mặt bà lập tức trầm xuống, trong mắt như muốn phun ra lửa.

“Con còn nhỏ tuổi, lại là nữ hài tử chưa xuất giá, chuyện này có nhiều khuất tất hung hiểm thế nào, làm sao hiểu được?” Bà nắm cổ tay, nặng nề thở dài nói: “Cổ ngữ có câu ‘Cờ bạc sinh trộm cắp, gian dối sinh hại người’, các ngươi cho là lời nói đùa sao? Loại gian tình này, là dễ dẫn đến án mạng nhất. Dân gian bao nhiêu kỳ án, nương trước nay chưa từng nói với các ngươi, cũng chẳng trách, các ngươi nào từng trải qua? Làm sao biết, phàm những kẻ dính vào việc ấy, tâm thuật sớm đã bất chính, bất kể là chân tình hay giả ý, một khi đã không tuân thủ quy củ, thì trong mắt nàng ta, những quy củ khác của nhân gian cũng đều không còn tác dụng. Vì thế bao nhiêu chuyện giết người hại mạng, đều từ đó mà ra. Huống hồ chuyện gian tình bị phát giác, sự tình can hệ quá lớn, vì che giấu tai mắt người đời, giết người diệt khẩu vốn là chuyện thường tình. Lúc ấy con nên trực tiếp nói cho Tiêu phu nhân biết, bà ấy là chủ nhà, có người ở đây tư tình vụng trộm, bà ấy cũng không thể thoát khỏi can hệ. Một đường cáo lên, Liễu Tử Thiền ngược lại sẽ không oán hận con, bởi đó là thế gian chính đạo, là quy củ vốn có, đổi lại là bất kỳ nữ hài tử nào báo lên, cũng đều như nhau cả. Còn hiện tại thì sao, chỉ có mình con biết chuyện, chỉ cần giết con, mọi việc liền có thể giấu trời qua biển, mẹ con Liễu gia sao có thể không động sát tâm?”

Khanh Vân nghe vậy, chỉ cảm thấy người như vừa sực tỉnh khỏi giấc mộng, khẽ nói: “Nương nói chí lý vô cùng, lúc này con mới thực sự hiểu ra đạo lý ấy. Chỉ tiếc trước kia chúng con lại chưa từng nghĩ tới……”

“Là tỷ không biết thôi, muội thì đã sớm rõ ràng.” Nhàn Nguyệt nói: “Muội đã sớm kêu tỷ đừng nhúng tay vào, trên đời này kẻ ngu dốt tự chuốc diệt vong nhiều không đếm xuể, nào có quản được cho hết.”

Khanh Vân nghe được lời trách móc này của nàng, lại không hề tức giận, chỉ có chút hổ thẹn mà mỉm cười, nói: “Tỷ nào hiểu được những điều ấy, chỉ cho rằng cứu người một mạng, hơn xây bảy tầng phù đồ. Bảo toàn được nàng ấy, cũng là bảo toàn cho phụ mẫu nhà nàng.”

“Trên đời này, vận mệnh của mỗi người đều là tự mình lựa chọn, đi đến bờ vực tuyệt không phải ngẫu nhiên, nào có chuyện trùng hợp đến thế, chỉ một lần trượt chân bước sai liền để tỷ gặp phải. Đã có thể làm sai, liền chứng tỏ nàng vốn là kẻ sai. Ngay cả Liễu phu nhân cũng không thể tin được, dạy ra nữ nhi như vậy, bà ta có thể là thứ tốt lành gì? Muội thấy chính là Liễu phu nhân hạ thủ hại tỷ, Liễu Tử Thiền ngu ngốc như vậy, thật không thể có được sự nhanh trí ấy.” Nhàn Nguyệt nói.

Lâu nhị nãi nãi nghe lời lẽ của nàng sắc bén như vậy, trong mắt thoáng qua một tia khen ngợi, nhưng nói đi nói lại, lời nói ra vẫn là che chở Khanh Vân, bà chậm rãi nói: “Khanh Vân vốn cũng là xuất phát từ hảo tâm. Nương quả thật từng dạy nàng giúp người làm việc thiện, có khi cái thiện ấy không chỉ là vì cứu người chịu ân, mà cũng là vì tự thân làm người xử thế, lập cho mình một đạo chuẩn tắc. Thiên hạ không có bức tường nào gió không lọt qua, chuyện xấu như thế nào cũng sẽ bị người nhìn thấy, chuyện tốt cũng vậy. Khanh Vân có được thanh danh tốt như hôm nay, cũng chính là nhờ thường ngày nàng giúp người làm điều thiện, từng chút một gây dựng nên.”

“Danh tiếng thì quả thật là tốt,” Lăng Sương lên tiếng, giọng hơi trầm xuống, “chỉ là cũng đứng quá gần đầu sóng ngọn gió. Không biết vì sao, chuyện gì cũng dường như đều nhắm vào Khanh Vân mà tới……”

“Chuyện này cũng giống như y phục trên người, trên đời có người làm ngoại y khoác bên ngoài, thì tất có người làm nội y. Ngoại y chiếm hết phong cảnh, gió lạnh rét buốt, tự nhiên đều là ngoại y chắn tới. Vạn sự có lợi tất có hại, Khanh Vân là mặt mũi của nhà chúng ta, người muốn hại nàng dĩ nhiên cũng nhiều. Nàng đứng phía trước, kỳ thực là thay cả nhà chắn tai họa.” Lâu nhị nãi nãi vẫn cứ bênh vực Khanh Vân.

“Cũng là do con tự chuốc lấy,” Khanh Vân tự trách mà nói: “Nếu con thật sự giữ mình đủ cẩn thận, dù gió rét có cắt da cắt thịt đến đâu, cũng khó mà dính đến thân. Nói cho cùng, vẫn là bản thân con có chỗ làm chưa thỏa đáng.”

Lâu nhị nãi nãi chính là thích nhất Khanh Vân ở chỗ này. Kỳ thực mấy năm gần đây bà tĩnh tâm ngẫm lại, Khanh Vân quả thật không hoàn toàn giống bà. Lăng Sương cố chấp cứng cỏi, Nhàn Nguyệt thì sắc sảo hiếu thắng, ngược lại là hai đứa giống bà hơn cả. Còn Khanh Vân thì khác, phần khiêm nhường ấy, cùng tâm tính đoan chính kia, ôn hòa mà có chừng mực, trái lại giống Lâu nhị gia nhiều hơn. Tuy là mẹ con, nhưng có những lúc, ngay cả Lâu nhị nãi nãi cũng không khỏi sinh lòng tán thưởng trước tâm tính của nàng. Vì thế mà trong lòng bà, khó tránh khỏi thiên vị nàng thêm mấy phần.

“Con đã làm việc tốt nhất nên làm rồi, đột nhiên gặp phải chuyện gian tình như thế, còn có thể bảo toàn bản thân, lại nghĩ đến giúp người khác, đổi lại là kẻ khác, chưa chắc đã làm được. Chỉ đáng hận mẹ con Liễu gia kia, quả thực là súc sinh, lấy oán trả ơn như vậy. Nếu đổi thành Đồng Hoa yến hôm ấy bất kỳ một vị phu nhân hay tiểu thư nào, vì giữ gìn thanh danh bản thân, gặp phải gian tình nào có không báo cho chủ nhân gia? Đổi người khác mà làm, chuyện Liễu Tử Thiền tư tình vụng trộm sớm đã truyền khắp thiên hạ, các nàng còn có thể đứng thẳng làm người sao?” Bà càng nói càng hận, tức đến nghiến răng, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Khanh Vân, giọng nói dứt khoát: “Con cứ yên tâm, có nương ở đây, chuyện này các nàng đừng hòng nhẹ nhàng thoát thân. Đã dám hạ sát thủ, đó chính là kết tử thù, chúng ta không nhổ cỏ tận gốc, các nàng cũng sẽ tiếp tục hại người. Chờ ta nghĩ kỹ xem, việc này xử lý thế nào mới gọi là diệu thủ. Đúng rồi, con có lưu lại vật chứng gì không?”

“Muội đã đoán người hại tỷ chính là Liễu phu nhân.” Nhàn Nguyệt rốt cuộc nhịn không được chen lời, lạnh giọng nói: “Bà ta hỏi tỷ câu có lưu lại vật chứng hay không, chính là đang thử xem trong tay tỷ có chứng cứ hay không. Tỷ đáp là không có, bà ta lúc ấy mới thật sự động sát tâm. Chỉ cần tỷ chết rồi liền không còn người đối chứng, Liễu Tử Thiền sẽ hoàn toàn an toàn. Bà ta quả thật cũng coi như dụng tâm lương khổ, vì Liễu Tử Thiền mà tận tâm tận lực đến vậy.”

“Lời thì nói là vậy,” Khanh Vân khẽ thở dài, trong mắt chẳng hề có nửa phần hả hê, trái lại sinh ra mấy phần thương xót, “nhưng nháo đến nước ngươi chết ta sống như thế này, thật sự khiến người ta tiếc nuối. Thế nhân vì sao cứ phải sai chồng thêm sai như vậy?”

“Quản bọn họ làm gì, kẻ ngu dốt tự mình muốn tìm đường chết, nào đáng để chúng ta tiếc nuối thay. Nếu đã chọc đến trên đầu chúng ta, thì cứ hung hăng đánh trả lại là được, bằng không người ta còn tưởng chúng ta dễ bắt nạt, lại chẳng thấy thủ đoạn của chúng ta.” Nhàn Nguyệt xưa nay vẫn luôn là người sắc bén nhất.

Lâu nhị nãi nãi nghe vậy cũng tán thưởng gật đầu.

“Chính là đạo lý ấy, con đã tận tình tận nghĩa, đem chuyện này nói ra cho thiên hạ nghe, cũng không ai có thể tìm được nửa phần sai sót.” Bà mỉm cười nói tiếp: “Lời này tuy là nói ra như vậy nhưng vì thanh danh của con, vẫn nên đừng để người trong thiên hạ biết đến thì hơn. Âm thầm mà đem mọi việc xử lý ổn thỏa là được. Khanh Vân nhà chúng ta, vốn là người nên đứng trên mây xanh, không đáng vì đám tiểu nhân ấy mà tổn hại thanh danh của chính mình.”

Không biết vì cớ gì, trước mắt Khanh Vân bỗng nhiên hiện lên dáng vẻ Hạ Nam Trinh trong rừng cây khi ấy, ung dung hài hước, tựa như mọi chuyện đều chẳng vướng vào lòng. Chính mình như vậy mọi việc theo khuôn phép cũ, thủ quy thủ cự, ở trong mắt người thật sự nhàn vân dã hạc kia, e rằng cũng là buồn cười lắm chăng……

“Thanh danh cũng không phải là hết thảy, hà tất phải để ý đến thế.” Nàng nhẹ giọng nói.

Lời này nàng xưa nay chưa từng nói qua, trong giọng nói mơ hồ mang theo vài phần chán ngán cùng thất vọng hiếm thấy. Lăng Sương đứng gần bên, nghe lọt tai, không khỏi khựng lại, có chút kinh ngạc mà quay đầu nhìn nàng

Cũng may Lâu nhị nãi nãi lúc này đang chìm trong suy nghĩ của chính mình, nên không hề lưu tâm đến câu nói ấy của nàng.

Ở điểm này, Nhàn Nguyệt cùng Lâu nhị nãi nãi quả thực là thân sinh mẫu tử, tính tình giống hệt nhau, đều hiếu chiến đến cực điểm. Người khác một khi đã phạm đến hai người các nàng dù chỉ một chút thôi, liền có thể bị truy đuổi đánh tới sang năm. So sánh ra thì Khanh Vân cùng Lăng Sương lại giống Lâu nhị gia hơn. Hai người bên kia còn đang lặng lẽ suy tính xem nên khai chiến thế nào mới ổn thỏa, Nhàn Nguyệt nói: “Nếu có biện pháp tách mẹ con hai người Liễu gia ra thì tốt rồi, tiêu diệt từng người. Liễu phu nhân kia giả vờ cảm kích đến thế, hơn phân nửa là diễn trò, bà ta hẳn là chủ mưu, nhưng cũng không loại trừ khả năng……”

Mà Lâu nhị nãi nãi thì càng thêm dứt khoát.

“Chẳng cần bận tâm bà ta là thật hay giả, dù sao chuyện xấu cũng là Liễu gia làm ra.” Bà nhếch môi cười, thần sắc mang theo vài phần đắc ý: “Không sợ, nương đã nghĩ ra biện pháp rồi. Lần này cũng coi như cơ hội khó gặp, các ngươi cũng tranh thủ mà học chút thủ đoạn. Sau này khi tự mình đương gia lập hộ, gặp phải ác nhân, cũng biết nên đối phó thế nào.”

« Chương trước
Chương tiếp »