Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 41: Cưỡi ngựa
Lại nói Khanh Vân bên này, quả nhiên thanh tịnh hơn nhiều.
Mã cầu tuy náo nhiệt, vốn là vì ngày mai quan gia tới săn thú mà sớm chuẩn bị. Theo lý mà nói, săn thú là săn thú, mã cầu là mã cầu, nhưng Tiêu gia có ý xu nịnh, dự bị chu toàn một chút, chung quy không sai. Tuy không phải chính thức tiếp giá, quan gia chỉ là đi săn, nhân tiện ở Tiêu gia nghỉ chân, song cũng đã là thiên đại ơn trạch. Không cần nói đâu xa, chỉ riêng việc ngự tiền hồng nhân Hạ Vân Chương, Hạ đại nhân, sớm đã đến khu vực săn bắn, hiển nhiên là để thay quan gia lo liệu chuẩn bị, liền đủ thấy long ân sâu nặng. Tiêu gia vốn giỏi nắm bắt thời thế, vội vàng phái người qua nghênh đón, bày biện đến mức náo nhiệt vô cùng, tin tức liền truyền qua cả đám nữ quyến bên này cũng đều biết.
Ngọc Châu, Bích Châu lập tức liền nổi hứng, cố ý dò hỏi thêm vài câu, dẫn tới Lâu tam nãi nãi ngồi bên kia khen không dứt miệng: “Tiểu Hạ đại nhân thật là tiền đồ vô lượng. Ta xem chỉ cần thêm một thời gian nữa, đại Hạ tiểu Hạ này e rằng muốn đảo lại.”
Kỳ thực trong kinh thành xưa nay vốn không có cách gọi “đại Hạ, tiểu Hạ” này. Hạ Nam Trinh một chi cùng Hạ Vân Chương một chi, từ sớm đã phân ra riêng biệt, chỉ là đồng tông mà thôi. Bởi cùng ngụ tại kinh thành, thường xuyên lui tới nên quan hệ mới có phần chặt chẽ, lại thường lấy thân thích đường thuộc mà luận. Hạ Nam Trinh cùng Hạ Vân Chương là cùng một thế hệ, tựa như Tuân quận chúa, trên danh nghĩa là biểu muội của Hạ Vân Chương, tuy rằng thực tế không có quan hệ huyết thống, nhưng nàng vẫn theo lễ mà gọi Hạ Nam Trinh là ca ca, cũng không kiêng kỵ, đều là từ mối thân thích này mà tính.
Lâu tam nãi nãi cố ý khen Hạ Vân Chương, kỳ thực là đang có ý phủng nịnh Tuân quận chúa. Ai cũng biết, Văn quận chúa — bà ngoại của Tuân quận chúa — một lòng muốn định hôn Hạ Vân Chương cùng Tuân quận chúa. Hạ Vân Chương dù sao cũng là người đã thành niên rồi mới quá kế, cùng Tuân quận chúa không thân cận, song tiền đồ vô lượng, xuất thân Thám Hoa lang, lại đang được thánh sủng, vì vậy muốn thân lại càng thân. Nếu có thể lung lạc được Hạ Vân Chương, Tuân quận chúa tự nhiên cũng có chỗ dựa an ổn.
Chỉ là Tuân quận chúa từ trước tới nay vẫn luôn không chịu. Có người nói, mẫu thân nàng là đích nữ chân chính duy nhất của Hạ Lệnh thư, lại do Văn quận chúa tự tay nuôi nấng, gả vào Tuân gia. Bản thân nàng lại là Tuân gia đích xuất thiên kim tiểu thư, tuy mẫu thân mất sớm, nhưng được Văn quận chúa yêu chiều hết mực, đến cả phụ thân nàng cũng không dám câu thúc. Sau này của hồi môn phong phú thế nào, tự không cần phải nói. Còn Hạ Vân Chương tuy vận quan đang thịnh, nắm thực quyền trưởng quan bắt tước, nhưng rốt cuộc là người quá kế, xét đến gốc rễ, cũng chỉ là từ chi thứ Hạ gia xuất thân hàn môn. Tuân quận chúa tâm cao khí ngạo, không muốn kết thân, như vậy nghĩ lại, cũng không phải không có lý.
Vừa phủng lên như vậy, lại càng làm nổi bật thân phận kiều quý của Tuân quận chúa. Những phu nhân, tiểu thư đang vây quanh nàng lập tức đều cười rộ lên. Tuân quận chúa làm bộ tức giận, xoay người đi sang một bên ngắm hoa, nhưng thực ra trong lòng lại có vài phần đắc ý.
Lâu Khanh Vân gả đến Triệu gia thì thế nào, bất quá cũng chỉ là thương gia nữ nhân, Triệu gia chẳng qua là tự hạ thân phận mà thôi. Nàng dù có nhắm mắt mà chọn, cũng cao hơn đối phương một bậc. Ngọc Châu, Bích Châu lại càng ngu dốt, cả ngày cho rằng người nàng muốn đối phó là Lâu Khanh Vân, kỳ thực người nàng chướng mắt nhất, lại chính là cái ma ốm Lâu Nhàn Nguyệt kia. Đáng tiếc hôm nay Nhàn Nguyệt không tới, bằng không đợi lát nữa cưỡi ngựa, nhất định phải khiến nàng xấu mặt một phen.
Nói đến liền đến, chẳng mấy chốc gia nô của Tiêu gia đã dắt ngựa ra. Quả nhiên đều là những con tiểu mã tuấn tú, nhìn cũng không dọa người. Trong kinh nữ tử cưỡi ngựa đều theo lối sườn kỵ, trông vừa văn nhã lại đẹp mắt. Nhưng Khanh Vân chợt nhớ tới lời Lăng Sương thường ngày hay oán giận: “Miệng thì nói là thông cảm nữ tử, yêu quý nữ tử, kỳ thực sườn kỵ mới là nguy hiểm nhất. Ngã xuống một cái nhẹ cũng là gãy cổ, vì đẹp và văn nhã, căn bản chẳng coi mạng nữ hài tử ra gì.”
Tuân quận chúa ngày thường tranh cường háo thắng, lúc này cũng chỉ đành theo khuôn phép cũ mà sườn kỵ ngồi lên. Dáng vẻ cũng rất đoan chính xinh đẹp. Nữ nô trong chuồng ngựa nắm dây cương, động tác của nàng cũng linh hoạt thật sự, leo lên thử một vòng, lại nhảy xuống, chau mày ghét bỏ nói:
“Con ngựa này cũng chẳng phả ngựa tốt, vừa gầy lại vừa nhỏ. Sao không dắt ngựa của Nam Trinh ca ca tới? Huynh ấy nói hôm nay không đánh mã cầu, rảnh rỗi một ngày mà.”
Khanh Vân nhớ tới Nhàn Nguyệt cũng đột nhiên muốn thả lỏng một ngày, không khỏi nhàn nhạt mỉm cười. Hai người này, tính tình quả thật có vài phần giống nhau, chỉ là Hạ Nam Trinh kia, hành sự phóng đãng, thật sự đáng giận.
Tuân quận chúa tỏ ra ghét bỏ như vậy, trên mặt chủ nhân gia liền có chút khó coi. Lâu tam nãi nãi liền vội vàng đỡ lời, cười nói: “Các cô nương chẳng qua là cưỡi chơi một chút, làm sao có thể dắt đại mã cao lớn ra được…”
“Lâu Lăng Sương nhà các ngươi chẳng phải ngày ngày đều muốn cùng nam tử sánh vai sao? Sao đến lúc này lại không dám ra so?” Tuân quận chúa chẳng thèm nể mặt trưởng bối, quay sang phân phó nha hoàn: “Đi, bảo người dắt Sư Tử Tuyết của ta tới, cũng cho các nàng mở mang tầm mắt, thế nào mới gọi là hảo mã.”
Con Sư Tử Tuyết ấy vốn là một con bạch mã cực kỳ tuấn tú. Toàn thân như phủ tuyết trắng, không một sợi lông tạp màu lẫn vào, tựa như đắp bằng tuyết, cao lớn cường tráng, đẹp đến mức chói mắt. Vừa được dắt ra, đừng nói các tiểu thư, ngay cả mấy vị phu nhân cũng đều nhìn đến ngơ ngẩn. Đều nói Văn quận chúa sủng ái Tuân quận chúa, tương lai của hồi môn chất như núi, giàu như biển, lời ấy trước kia nghe nhiều còn tưởng là đồn đãi, nay con ngựa này vừa xuất hiện, liền lập tức thấy rõ thực hư. Con ngựa này so với ngựa của các nam hài tử ngoài kia cưỡi cũng chẳng hề kém cạnh, thậm chí còn càng thêm mỹ lệ, lại đặc biệt thích hợp nữ tử. Trên lưng đặt sẵn một bộ sườn kỵ tiểu an, hàm thiếc, dây cương, yên ngựa đều là chế riêng cho nàng, trang sức bằng hoàng kim, tinh xảo xa xỉ, lại còn chạm trổ vô số hình dáng hoa mỹ, tức khắc khiến mọi người chung quanh đều nhìn đến thất thần.
Tuân quận chúa đưa tay tiếp lấy roi ngựa từ nha hoàn, xoay người liền lên lưng ngựa. Nàng hôm nay vốn đã mặc kỵ trang, chính là một thân hồ phục gọn gàng, dưới chân là đôi giày son mũi hẹp, toàn thân đỏ rực, tươi tắn xinh đẹp, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, quay đầu nhìn mọi người, cười nói: “Như vậy mới gọi là cưỡi ngựa chứ……”
Các tiểu thư lập tức ai nấy đều sinh lòng hâm mộ, từng người một quay sang nài nỉ mẫu thân mình, ai cũng muốn được thử cưỡi ngựa một lần. Dù không cho phi ngựa, chỉ cần để mã nô nắm dây cương dạo một vòng trong sân cũng đã thỏa mãn. Ngọc Châu, Bích Châu mỗi người một bên, nắm lấy cánh tay Lâu tam nãi nãi, lay đến mức bà gần như đứng không vững, liên tục kêu cứu về phía Tiêu phu nhân:
“Chủ nhân gia mau cứu ta với, hai nha đầu này sắp hành chết người rồi……”
Tiêu phu nhân chỉ thấy buồn cười, liền sai mã nô đem ngựa đều dắt ra, tùy ý các tiểu thư chọn lựa. Người đông mà ngựa ít, chốc lát đã bị chọn gần hết. Khanh Vân xưa nay khiêm nhường, chỉ đứng một bên khẽ mỉm cười. Tiêu phu nhân thấy vậy, trong lòng lại càng thêm trìu mến, vừa định bước tới trò chuyện cùng nàng, bỗng thấy từ hướng chuồng ngựa có một đôi mẹ con vội vã đi tới. Người tới không ai khác, chính là Liễu phu nhân cùng Liễu Tử Thiền — hai người nãy giờ chậm chạp chưa xuất hiện.
“Hôm nay như thế nào lại tới muộn vậy, ta còn chuẩn bị sai người đi kêu các ngươi đâu.” Tiêu phu nhân vội vàng bưới tới đón, trên dưới đánh giá hai mẹ con một lượt, lại nói: “Nha, Tử Thiền sắc mặt nhìn không được tốt, hay là bị cảm lạnh rồi.”
“A dì của nàng cùng hai vị muội muội ngày hôm qua vừa đến, trò chuyện một đêm, không ngủ đủ, cũng không có gì đáng ngại.” Liễu phu nhân cười nói, ánh mắt lướt qua đám người, cùng Khanh Vân khẽ chạm ánh mắt. Khanh Vân nhìn bà khẽ gật đầu, hai người trong lòng đều hiểu ý, lại không nói ra lời.
Khanh Vân đứng ở dưới hành lang, nhìn mọi người cưỡi ngựa, mấy nữ hài tử vây quanh Sư Tử Tuyết, sờ đầu, vuốt lông, hỏi đông hỏi tây, hâm mộ vô cùng. Nàng cũng không khỏi cảm thấy bọn họ chơi thật vui vẻ, liền đứng một bên mỉm cười nhìn. Không biết khi nào Liễu Tử Thiền đã chạy tới bên cạnh nàng, sắc mặt tái nhợt, thấp giọng gọi một tiếng: “Tỷ tỷ……”
Khanh Vân biết nàng trong lòng tất nhiên dày vò bất an. Cũng may nguy cơ lớn nhất đã qua, kế tiếp bất quá là nước chảy đường bằng — hoặc gả cho Đổng Phượng Cử, hoặc chờ hai năm không có kết quả lại sẽ tính toán. Vô luận như thế nào, chí ít sẽ không bị người ta lừa gạt mà bỏ trốn, lưu lạc tha hương. Nàng vốn muốn trấn an Liễu Tử Thiền vài câu, nhưng lúc này người nhiều mắt tạp, lời nói ra ngược lại không tiện, vì thế nắm chặt tay nàng. Chỉ cảm thấy đầu ngón tay lạnh lẽo, vừa định mở miệng nói đôi câu, liễu phu nhân đã đi tới, đem Liễu Tử Thiền kéo đi.
“Ngươi đứa nhỏ này, sao lại còn quấy rầy tỷ tỷ ngươi……” Liễu phu nhân cười, quay sang nhìn Khanh Vân nói: “Khanh Vân còn đang bận.”
“Bận cái gì?” Khanh Vân hơi hơi ngẩn ra, khó hiểu hỏi.
Chỉ thấy có một tên mã nô dắt tới một con ngựa toàn thân màu hoàng kim, con ngựa cao lớn từ xa đi tới. Tuy rằng không giống con Sư Tử Tuyết của Tuân quận chúa lông màu tuyết trắng đến loá mắt, nhưng một thân kim mao cũng như sa tanh lấp lánh, trên người mang yên cương cũng bằng kim sức, ánh vàng chói mắt, tức khắc thu hút tầm mắt của mọi người. Dắt ngựa là một tức phụ lạ mặt, nhưng xem quần áo trang điểm, hiển nhiên là hạ nhân nhà thế gia. Bà đi đến trước mặt Khanh Vân, dứt khoát lưu loát hành lễ.
“Tiểu hầu gia nghe nói cô nương muốn cưỡi ngựa, lại sợ Hỏa Thán Đầu tính tình ương ngạnh, sẽ khiến cô nương bị thương, liền phân phó nô tỳ dắt con ngựa quan gia ban thưởng cho nhị lão gia nhà chúng ta Hoàng Kim Nô tới. Con ngựa này nguyên là trong cung quý nhân từng cưỡi, tính tình ôn hòa, cô nương đừng sợ……”
Mọi người tức khắc đều ồn ào hẳn lên, Khanh Vân mặt đỏ như ráng chiều. Liễu phu nhân vừa cười vừa đi xuống vài bước, đưa tay vuốt ve Hoàng Kim Nô, nói: “Ta nói con bận, chính là nói chuyện này đó. Vừa rồi ta cùng Tử Thiền lại đây, liền thấy rồi, thật hâm mộ Khanh Vân.”
Bà vừa cười vừa vuốt ve yên ngựa, cố ý đem mặt phù hiệu của Triệu gia sờ tới sờ lui. Mọi người nào có không hiểu, tức khắc liền nổi lên trêu đùa, tiếng cười không dứt. Khanh Vân sắc mặt đỏ bừng, xoay người liền muốn tránh đi. Lại bị Liễu phu nhân giữ chặt, mọi người mỗi người đùa một câu, nhất quyết phải đẩy nàng lên ngựa, ba chân bốn cẳng, náo nhiệt một trận, Khanh Vân thấy tình thế, biết chạy không thoát, chỉ đành xin tha nói: “Được được được, tiểu nữ sẽ cưỡi ngựa……”
Mọi người lúc này mới chịu buông tha nàng. Nàng đưa tay sửa lại tóc mai cùng xiêm y, cũng may hôm nay nàng mặc kỵ trang, lưu loát chỉnh tề, lên ngựa cũng không khó. Nàng nhớ tới Lăng Sương ngày thường với việc cưỡi sườn ngựa chê trách, khi lên ngựa liền thuận thế đưa một chân qua ngồi trên lưng ngựa giống như nam tử. Nàng tuy rằng luôn tuân thủ quy củ, lại không phải cổ hủ, tuyệt không vì giữ một cái cái gọi là hảo thanh danh, liền đem an toàn của chính mình cũng không màng.
Nàng cũng không từng nghĩ đến, quyết định này lại sẽ cứu nàng một mạng.
Nàng ngồi trên lưng ngựa an yên vững vàng, bàn đạp cũng vừa chân, người dắt ngựa lại là lão tức phụ quen nghề, động tác trầm ổn đáng tin cậy, huống chi trước đó còn nói con ngựa này tính tình ôn hòa, dễ thuần. Ai ngờ đâu, đúng lúc Khanh Vân vừa ngồi vững trên yên, chưa kịp thở ra một hơi, con ngựa kia bỗng nhiên ngẩng đầu hí vang một hơi dài, tứ chi phát lực, như mất khống chế, điên cuồng xóc nảy.
Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt, người dắt ngựa kia trước nay chưa từng gặp qua con ngựa nào phát cuồng đến vậy, chỉ thấy nó ngay tại chỗ bật nhảy, thân trước dựng đứng, vó sau đá loạn, hung thế bức người, căn bản không ai dám lại gần. Các phu nhân, tiểu thư nơi nào từng thấy cảnh tượng ấy, tức thì kinh hãi đến hoa dung thất sắc. Người dắt ngựa càng sợ đến mặt không còn giọt máu, dây cương trong tay sớm đã không giữ nổi, bị hất văng sang một bên, ngã xuống đất, sống chết chưa rõ. Những người còn lại hoảng loạn tản ra bốn phía, chỉ thấy con ngựa kia đem Khanh Vân điên cuồng nhảy dựng, như muốn hất nàng khỏi yên. Nó vừa nổi điên, vừa vượt qua hàng rào, lao thẳng vào rừng cây rậm rạp phía trước.
“Tiểu thư! Tiểu thư!”
Nguyệt Hương sợ đến mặt mày không còn chút máu, nước mắt tuôn rơi, cắm đầu đuổi theo. Nhưng vó ngựa như gió, nàng làm sao theo kịp. Chỉ trong nháy mắt, bóng con ngựa điên đã khuất hẳn trong rừng sâu, mà Khanh Vân có bị hất xuống hay không, cũng không còn ai nhìn thấy.
Tuân Văn Hỉ ngày thường ngang ngược kiêu căng, lúc này cũng bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, môi run rẩy, một câu trọn vẹn cũng nói không nên lời. Có tiểu thư nhát gan trực tiếp bật khóc, tiếng khóc xen lẫn tiếng kinh hô, một mảnh vô cùng hỗn loạn. Trong cơn hỗn loạn ấy, ngược lại có một người mà không ai ngờ tới, đứng dậy trước tiên.
“Nguyệt Hương, đừng đuổi theo nữa. Mau đi báo nhị tiểu thư cùng tam tiểu thư nhà các ngươi, bảo các nàng lập tức tới đây. Thái Họa tuy cũng sợ đến sắc mặt tái nhợt, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, lập tức lên tiếng ngăn lại. Nói xong, nàng quay sang Tiêu phu nhân đang thất thần bên cạnh, giọng gấp gáp mà rõ ràng: “Phu nhân, xin mau sai người tới trại nuôi ngựa mời các vị tướng công bên ngoài vào. Mã cầu đội đều là những tay thuần mã lão luyện, còn phải lập tức báo tin cho Triệu gia, bảo họ cưỡi ngựa tiến vào rừng tìm kiếm. Kéo dài thêm một khắc nào, nguy hiểm lại tăng thêm một phần.”
“Đúng vậy, đúng vậy……” Tiêu phu nhân hiển nhiên đã bị dọa đến thất thần, sắc mặt tái nhợt, chỉ theo bản năng gật đầu liên tục, vội vàng quay sang phân phó nha hoàn: “Mau đi báo cho lão gia, gọi người lập tức tản ra đi tìm, không được chậm trễ!”
“Không được, không thể để nam hạ nhân đi.” Thái Họa vội vàng lên tiếng ngăn lại. Tiêu phu nhân thoáng sững người, tựa như lúc này mới chợt tỉnh ra, sắc mặt khẽ biến.
Khanh Vân còn là khuê trung tiểu thư, chưa từng xuất giá, nay con ngựa phát điên, rơi xuống không rõ, dẫu có may mắn bảo toàn tính mạng, nếu lạc thân trong rừng sâu, một khi bị nam nhân nào đó đơn độc gặp phải, sinh ra tâm tư bất chính, đến lúc ấy thanh danh liền khó mà nói rõ. Bởi vậy tuyệt đối không thể để hạ nhân nam nữ lẫn lộn cùng đi, chỉ có thể sai người của Lâu gia, Triệu gia, lại thêm hầu gái trong phủ Tiêu gia cùng nhau vào rừng tìm kiếm.
“Lúc nào rồi còn cố kỵ được những điều ấy.” Liễu phu nhân thấp giọng khuyên, trong giọng nói đã mang theo vài phần gấp gáp: “Còn không mau sai người tản ra tìm kiếm. Khanh Vân là Lâu gia đại tiểu thư, lại đã cùng Triệu gia định thân, nếu quả thật xảy ra chuyện ngay tại đây, đến lúc đó, ta thì không nói, nhưng Tiêu phu nhân phải ăn nói thế nào với hai nhà cho phải?”
Tiêu phu nhân quản nhiên bị câu nói này khuyên động tâm.
“Hồng Diệp,” Tiêu phu nhân rốt cuộc hạ quyết tâm, thanh âm run run mà dứt khoát, “mau đi gọi hết hạ nhân lại đây, lập tức vào rừng tìm kiếm. Trước mắt tìm được người là quan trọng nhất, còn phân biệt người nhà ai làm gì nữa.”
Thái Họa thấy bà nhất quyết không nghe, cũng không còn tâm tư dây dưa, lập tức xách váy quay người, vội vã chạy xuống bậc thềm, thẳng hướng tìm Lăng Sương. Sắc mặt nàng trắng bệch, trong lòng như có lửa đốt, vừa lo cho Khanh Vân, lại vừa lo cho Lăng Sương. Nàng đã sớm nói, Lăng Sương cứ luôn chạy loạn như vậy là không được, đi đâu cũng thích tự ý hành động, sớm muộn cũng sinh chuyện. Nếu hôm nay Khanh Vân thật sự gặp đại nạn, mà Lăng Sương – người hiểu ngựa, thạo cưỡi ngựa – lại không có mặt, thì với tâm tính của nàng, e rằng cả đời này cũng khó lòng tha thứ cho chính mình. Huống chi, Lâu nhị nãi nãi nơi đó, càng tuyệt đối sẽ không chịu buông tha cho nàng.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |