Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 37: Huyền nhai (vực thẳm)
Khanh Vân thấy sắc mặt nàng khác thường, còn ngỡ nàng chỉ đùa giỡn, đang định mỉm cười chào hỏi. Nào ngờ Liễu Tử Thiền lại lộ vẻ hoảng hốt kinh hãi, vội quay đầu nhìn về phía sau. Nơi ấy ánh sáng u ám, Khanh Vân thoạt nhìn chưa rõ, đến lúc này mới phát giác kẻ đang kéo tay nàng hóa ra là một nam tử. Chỉ tưởng có kẻ vô lễ khinh bạc, vội vàng muốn cất tiếng kêu cứu.
“Tỷ tỷ chớ kêu.” Liễu Tử Thiền nhào tới, ôm chặt lấy chân Khanh Vân, thuận thế quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy: “Khanh Vân tỷ tỷ, ngàn vạn lần xin tỷ chớ để lộ ra. Hắn là biểu cữu gia biểu ca của muội, tuyệt không phải kẻ xấu.”
Khanh Vân cũng là người tâm tư lanh lợi, ngày thường tuy đoan trang trầm ổn, nhưng nhìn tình hình lúc này, há lại còn không hiểu. Nhìn nam tử kia dung mạo thanh tú, dáng dấp thư sinh, Liễu Tử Thiền lại lén lút cùng hắn lôi kéo nơi vắng vẻ, thần sắc hoảng loạn sợ hãi, hiển nhiên trước đó đã có tư tình. Khanh Vân sớm từng nghe nói, những gia đình có quan hệ huyết mạch với tông thất, xưa nay ít khi kết thân cùng người ngoài, cưới thê còn miễn cưỡng, nhưng gả nữ thì tuyệt không gả ra ngoài. Như nhà Liễu Tử Thiền, tổ tiên là công chúa, mang huyết mạch tông thất, càng không chịu gả cho một người tay trắng như vậy.
Liễu Tử Thiền tất nhiên cũng không ngoại lệ. Phụ thân nàng là người trong tông thất, mẫu thân lại là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của dì Vân. Nhắc tới dì Vân, ai cũng biết bà nổi danh mỹ mạo, mấy vị tỷ muội đều vì thế mà gả cao, trong đó có cả mẫu thân của Liễu Tử Thiền. Mẫu thân dì Vân là vợ kế, khi tái giá thì Vân lão gia đã có mấy người con, tuy Vân lão gia làm quan, nhưng gia cảnh thực chẳng dư dả. Những tỷ muội của dì Vân có thể gả vào tông thất, hiển nhiên đã là phúc phận trèo cao.
Bởi duyên cớ ấy, Khanh Vân đối với Liễu Tử Thiền vốn mang ba phần thân cận. Lại thấy nàng ngày thường hoạt bát thân thiện, hai bên giao tình cũng không tệ. Hơn nữa lại thêm tầng quan hệ của dì Vân, dù biết việc nàng làm lúc này là không đúng, Khanh Vân cũng không nỡ lập tức vạch trần. Nếu không, thanh danh nàng tất bị hủy hoại, sợ rằng cả đời này xem như xong rồi.
Ngay lúc Khanh Vân còn đang do dự, Liễu Tử Thiền đã quay sang nam tử bị dọa cho ngây ngốc kia, thấp giọng gấp gáp nói: “Tỷ tỷ đã tha cho ngươi, còn không mau đi.”
Nam tử nghe vậy, vội vàng vừa lăn vừa bò mà chạy. Khó trách hắn có thể xuất hiện nơi biệt uyển này, thì ra là lén theo đường mòn trong núi trốn vào, lúc này cũng đang lẩn thoát theo đường cũ. Nghĩ đến việc Liễu Tử Thiền cùng đám người đều lớn lên ở kinh thành, tông thất qua lại thân mật, khu vực săn bắn này hẳn đã quen thuộc từ lâu. Lúc này trời đã về chiều, sắc hoàng hôn phủ xuống, cỏ cây trong núi um tùm rậm rạp. Thân ảnh nam tử thoáng ẩn sau rừng cây rối rắm, chỉ chớp mắt đã biến mất không còn thấy đâu.
Liễu Tử Thiền lúc này mới quay lại nhìn Khanh Vân. Nàng vốn là người mang khí cốt cứng cỏi, chẳng hề biện bạch, chỉ thẳng thắn quỳ xuống, trầm giọng nói: “Cầu tỷ tỷ thành toàn cho chúng ta được giữ lấy tính mạng.”
Khanh Vân dù kinh hãi, song cũng là người có bản lĩnh. Nàng là trưởng nữ được Lâu nhị nãi nãi coi trọng nhất, tương lai phải gánh vác gia môn, làm chủ một phủ, nên sau một thoáng chấn động, lý trí và chu toàn thường ngày đã dần trở lại.
“Muội đứng lên trước đã, nơi này không tiện nói chuyện.” Nàng đỡ Liễu Tử Thiền dậy, suy nghĩ chốc lát liền quyết định: “Chúng ta xuống dưới, tới tiểu sơn đình rồi hãy nói. Sai nha hoàn của muội đi báo một tiếng, bảo chúng ta lát nữa mới quay về.”
Cái gọi là tiểu sơn đình thực ra là một gian đình nhỏ dưới hành lang sơn đạo, nằm nơi chân núi khuất bóng. Ban ngày du sơn, các nàng từng ghé qua nghỉ chân tại đó. Bốn phía đều có cửa sổ, chỉ cần cho một nha hoàn đứng canh ngoài cửa, người khác khó lòng tới gần, chính là chỗ thích hợp để nói những lời kín đáo.
Hai người đến tiểu sơn đình, Khanh Vân liền sai Nguyệt Hương đứng canh ngoài cửa, giữ chặt một ải. Trên mặt nàng mang ba phần giận giữ, giọng nói nghiêm lại: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào.”
Bất luận là nam tử xa lạ, hay cái gọi là biểu ca họ hàng xa, đã lén lút gặp gỡ lại còn dây dưa như vậy, trong miệng thế nhân chỉ có một cách gọi — tư tình vụng trộm. Đối với nữ tử chưa xuất giá mà nói, đây chính là lời gièm pha động trời. Một khi truyền ra ngoài, không chỉ hủy hoại cả đời nàng, mà ngay cả các tỷ muội trong nhà cũng khó tránh liên lụy. Người đời sẽ chỉ vào Liễu gia mà nói gia phong bất chính, về sau nữ nhi Liễu gia bàn chuyện hôn nhân tất phải kém người một bậc, cha mẹ nàng càng không còn mặt mũi làm người.
Khanh Vân xưa nay làm việc đoan chính, ít khi xen vào chuyện riêng của người khác. Nhưng hôm nay đã đụng phải thế này, muốn giả vờ không biết cũng không được. Nếu cứ mặc nàng tiếp tục trượt dài, đến một ngày bị người khác bắt gặp, chẳng những Liễu gia gặp họa, mà những khuê nữ thân cận qua lại cùng nàng cũng khó giữ thanh danh. Khanh Vân tuy không như Tuân Văn Hỉ xem Ngọc Châu, Bích Châu như tùy tùng bên mình, song rốt cuộc cũng là khuê trung tỷ muội, mấy ngày nay cùng nhau vui chơi thân thiết. Nay thấy nàng đi lạc đường, như đã đứng bên bờ vực thẳm, nàng thực không thể làm ngơ.
Đi được một đoạn, cái dũng khí thản nhiên như coi cái chết nhẹ tựa lông hồng trên người Liễu Tử Thiền đã tan đi không ít, trong lòng nàng cũng bắt đầu sinh ra sợ hãi. Huống chi việc này vốn là lời gièm pha, nàng thân là thế gia tiểu thư, dẫu sao cũng hiểu lễ biết hổ thẹn, lập tức mặt đỏ bừng, miễn cưỡng chống đỡ mà đáp: “Tỷ tỷ không cần xen vào, dù sao bọn muội đã tự định chung thân rồi.”
“Lời ấy thật hồ đồ.” Khanh Vân nghiêm mặt, giọng nói lạnh xuống vài phần: “Muội là tiểu thư chốn thâm khuê, trai chưa cưới, nữ chưa gả. Dù có để mắt tới ai, cứ quang minh chính đại để hắn đến cầu hôn là được, đây nào phải chuyện xấu hổ gì. Hai mươi bốn phiên hoa tín yến, nam tử chọn thê tử, nữ tử chọn phu quân, hôn nhân là đại sự của một đời, nhà muội cũng đâu đến mức bắt muội gả bừa. Rõ ràng có thể đường đường chính chính cầu hôn, hạ sính lễ, muội cũng theo tam môi lục sính mà xuất giá như người ta, cha mẹ muội cũng an tâm. Vậy cớ sao phải lén lút vụng trộm? Hay là hắn đã có thê thất, hoặc còn điều gì khuất tất khó nói, mà đến nỗi phải tư định chung thân?”
Nàng nói lời này đều thấu tình đạt lý, lại không phải theo lối cổ hủ cứng nhắc, ép nàng chỉ biết nghe theo cha mẹ và lời người mai mối. Liễu Tử Thiền dù có muốn lấy cớ tình đầu ý hợp để biện giải, cũng không sao nói cho xuôi — đã là tình đầu ý hợp, càng nên quang minh chính đại đính hôn, đâu cần phải lén lút định chung thân.
Sắc mặt Liễu Tử Thiền u ám, tựa hồ trong lòng chất chứa ngàn lớp khó khăn phức tạp. Nàng lặng thinh hồi lâu, không cãi lại, chỉ thấp giọng nói: “Hắn thật sự chưa có thê thất. Chỉ là tình cảnh nhà muội, tỷ tỷ cũng rõ, hôn sự đều phải kết trong tông thất, không thông gia với người ngoài. Hắn tuy là người đọc sách, nhưng vẫn còn là tay trắng. Nếu hắn đã có công danh thì muội còn có thể liều một lần cầu xin phụ mẫu, đằng này khoa cử ba năm mới có một lần, phải sang năm mới tới kỳ thi. Hắn đợi không kịp ngày đỗ đạt, lại thấy năm nay muội đã dự Hoa Tín Yến, gấp gáp như kiến bò trên chảo nóng. Muội không còn cách nào khác, đành phải trấn an lòng hắn…”
Khi nói, nàng vô thức xoắn chặt vật gì đó trong tay, tựa hồ là một phong thư. Khanh Vân sớm đã để ý, liền hỏi:
“Trong tay muội là thứ gì?”
Liễu Tử Thiền lập tức đỏ bừng mặt, do dự giây lát rồi vẫn đem vật trong tay đưa cho nàng xem. Thì ra là một phong hôn thư, kèm theo một phong thư mời. Trên hôn thư không có tên tuổi cha mẹ hai bên, song lại có chữ ký của nam tử kia, hóa ra hắn tên gọi Đổng Phượng Cử.
“Hắn sợ cha mẹ muội sẽ thay muội định hôn sự khác, nên mới tìm người lén viết phong hôn thư này, muốn cùng muội âm thầm đính ước…” Liễu Tử Thiền mím chặt môi, dứt khoát nói ra sự thật: “Hắn còn nói muốn mang muội bỏ trốn. Quê quán hắn ở Thiểm Tây, có trang viên ruộng đất. Hắn bảo bọn muội cứ thành thân trước, đợi hắn thi đỗ, có được công danh, sẽ lại đưa muội trở về bái kiến cha mẹ, cúi đầu nhận tội. Đến khi ấy gạo đã nấu thành cơm, lại thêm có công danh trong tay… Huống hồ khi còn nhỏ, người nhà hai bên cũng từng nói đùa, bảo sau này sẽ gả muội cho hắn…”
Khanh Vân nghe đến đó, tức giận đến sắc mặt trắng bệch.
“Tử Thiền, muội quá hồ đồ!” Khanh Vân ngàn vạn lần không ngờ rằng Liễu Tử Thiền ngày thường trông lanh lợi hoạt bát, đến chuyện đại sự lại mơ hồ như một vũng bùn nhão. Nàng nghiêm giọng nói: “Muội đâu phải chưa từng đọc sách, câu trong Đáy giếng dẫn bạc bình nói thế nào? ‘Sính tắc vi thê, bôn tắc vi thiếp.’ Muội nếu cùng hắn bỏ trốn, rốt cuộc là thê hay là thiếp? Hắn một khi thay lòng đổi dạ phụ tâm muội, nửa đường đem muội vứt bỏ, khi ấy ai sẽ đứng ra vì muội mà chủ trì công đạo?”
“Hắn sẽ không.” Liễu Tử Thiền chẳng biết từ đâu có được niềm tin kiên định như thế: “Bọn muội đều là chân tình thực ý. Cha mẹ hắn đều đã qua đời, cũng không có trưởng bối nào đứng ra ngăn trở. Trong thơ cũng nói rồi ‘châu báu dễ cầu, tình lang thực sự khó cầu’.”
“Chân tình thực ý, lấy gì để nghiệm? Chỉ dựa vào một chút lời ngon tiếng ngọt sao? Phàm là nữ tử bỏ trốn theo nam tử, ban đầu ai chẳng mang theo hai chữ ‘chân tình’?” Khanh Vân dù sao cũng đã theo Lâu nhị nãi nãi xuôi nam ngược bắc trở về kinh, nói: “Muội từng hỏi ta cảnh sắc dọc đường ngày đó cùng cả nhà thượng kinh, khi ấy ta còn chưa nói hết với muội. Có lần nhà ta qua kênh đào, gặp một khúc sông ven bờ, hoa thuyền san sát, gọi là Phấn Diện Hà. Ta nghe Nhàn Nguyệt nói, trên những hoa thuyền ấy, kỹ nữ người nào cũng biết thơ biết phú, cầm kỳ thư họa không thứ gì không tinh. Muội nghĩ xem, trên đời này lẽ nào có trời sinh kỹ nữ như vậy? Chẳng qua đều là nữ tử lương gia lưu lạc mà thành. Ngoài kia lại còn có một hạng người chuyên lừa gạt, bắt cóc nữ tử trong sạch, bán vào chốn pháo hoa. Muội hiện giờ là khuê các tiểu thư, có cha mẹ làm chỗ dựa, xuất giá cho người ta cũng là chính thất phu nhân. Dù đi tới đâu, cho dẫu lên công đường, cũng không ai có thể chối bỏ thân phận của muội. Nhưng một khi muội làm ra chuyện bỏ trốn theo nam tử, tức là tự tay chặt đứt đường lui của mình, đem cả đời bám víu vào một người nam tử. Từ đó về sau, vận mệnh của muội, sống chết vinh nhục, đều đặt cả vào lương tâm của hắn, vạn nhất xảy ra biến cố, khi ấy hối hận cũng đã muộn. Muội lớn lên trong nhà cao cửa rộng, nào từng biết thế gian hiểm ác. Hắn nếu dẫn muội ra ngoài rồi đem muội bán qua tay người khác thì sao? Vứt muội bên đường thì sao? Gặp được nữ tử khác trẻ trung xinh đẹp hơn mà thay lòng đổi dạ thì sao? Gia sản hắn có ruộng đất nhà cửa, nếu bại sạch thì sao? Hắn lâm bệnh thì sao? Chết rồi thì sao? Đến lúc ấy, muội không một xu dính túi, không của hồi môn, không nhà mẹ đẻ chống lưng, toàn bộ sinh mệnh đều treo trên một người nam tử. Rốt cuộc vì cái gì? Chỉ vì bốn chữ hư vô mờ mịt — tình đầu ý hợp ư?”
Khanh Vân vốn không phải người giỏi biện luận, song một phen lời vừa rồi nói ra, từng câu từng chữ đều sắc lẹm như đao, quả thực khiến Liễu Tử Thiền nghe mà kinh hồn táng đảm, tương lai u ám mà nàng miêu tả đã thực sự làm nàng sợ hãi.
Chỉ là, Liễu Tử Thiền đã lún quá sâu, cũng chẳng phải không có căn nguyên. Nàng thoáng dao động chốc lát, rồi lại như rơi vào vòng luẩn quẩn, không sao thoát ra được.
“Muội tin hắn đối với muội là chân tâm, tuyệt sẽ không phụ muội.” Nàng cố chấp nói:“Nếu hắn không thật lòng thích muội, cớ sao lại dám mạo hiểm tiền đồ, muốn đem muội bỏ trốn?”
“Hắn muốn đem muội bỏ trốn, bởi vì hắn tưởng hắn sẽ có được muội, nhưng hiện tại lại có nguy cơ đánh mất muội, liền tưởng là thích muội. Muội thích xiêm y đẹp, sẵn sàng bỏ tiền mua, nếu không mua được tấm vải mà mình thích, cũng sẽ cân nhắc, nhớ nhung nửa tháng trời. Vậy chẳng phải nói, khi lâm vào cảnh khốn cùng, muội sẽ vì một bộ xiêm y mà chết chăng? Hay muội sẽ mặc một bộ xiêm y ấy suốt cả đời, dù sau này có kiểu dáng mới mẻ hơn cũng không nỡ bỏ?” Khanh Vân hỏi nàng.
“Nhưng muội là người, không phải xiêm y.” Liễu Tử Thiền vẫn không chịu lay chuyển: “Nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương li — hắn viết câu ấy trong thư mời…”
Khanh Vân yên lặng nhìn nàng, không biết nói gì.
Những lời khổ tâm khuyên giải thế này, trước kia nàng tuyệt sẽ không thốt ra. Nhưng một là Liễu Tử Thiền là cháu ngoại của dì Vân, nếu thật sự theo nam tử bỏ trốn, người ngoài tất sẽ càng nói — hóa ra nữ nhi nhà ấy đều vô sỉ như thế. Hai là câu nói của Hạ Nam Trinh dường như vẫn quanh quẩn bên tai nàng: “Ngươi là thiên kim tiểu thư luôn tỏ ra đoan chính như vậy, xưa nay lại chưa từng có tâm.”
Nếu cứ mặc nàng một mực lao đầu bỏ trốn ra bên ngoài, chẳng những hại chính mình, mà với những khuê nữ khác cũng không phải chuyện tốt. Thôi thì coi như cứu một mạng người, còn hơn xây bảy tháp.
Khanh Vân khẽ thở dài, nói: “Ta vốn vụng lời, khuyên không nổi muội. Nhưng muội muội ta trước kia từng nói, ta thấy rất có đạo lý, vừa hay dùng được vào chuyện của muội. Ta hỏi muội, muội cho rằng Đổng Phượng Cử đối với muội là thật tâm, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Muội tin hắn đối với muội là chân tâm, cho nên hắn tuyệt sẽ không cô phụ muội.” Khanh Vân chậm rãi nhắc lại.
“Đúng vậy.” Liễu Tử Thiền còn muốn thuyết phục nàng, vội vàng nói: “Hắn thực sự là thiệt tình. Muội có thể cảm nhận được. Khi ở bên muội, chuyện gì hắn cũng thuận theo muội, muội giận dỗi hắn cũng nhường, thứ gì tốt đều nghĩ tới muội trước…”
“Vậy thì không ổn rồi.” Khanh Vân nhìn nàng, hỏi ngược lại: “Muội tin hắn là chân tâm, nên tin rằng hắn sẽ không cô phụ muội. Vậy muội đối với hắn cũng là chân tâm, cớ sao hắn lại không tin muội sẽ không cô phụ hắn?”
Liễu Tử Thiền bị hỏi đến sững sờ, nhất thời chưa hiểu ý nàng.
“Muội và hắn vội vã tư định chung thân, còn muốn cùng nhau bỏ trốn, chẳng qua là vì sợ cha mẹ muội sẽ gả muội cho người khác. Nhưng muội chỉ cần nói rõ với cha mẹ muội rằng không muốn xuất giá, xin đợi hai năm. Muội cắn răng không buông, lẽ nào cha mẹ muội lại ép muội đi định hôn ngay? Ta thấy trong kinh cũng không có phụ mẫu nào như vậy, dẫu có nổi giận, cùng lắm bảo muội vào đạo quan ở tạm nửa năm, vẫn còn đường lui, những cách ấy chẳng phải đều an toàn hơn bỏ trốn sao? Muội tin hắn, nên sẵn sàng cùng hắn bỏ trốn, lấy cả tính mạng mình ra đánh cược, tin rằng hắn sẽ không phụ muội. Hắn thân là nam tử, lại chẳng cần đặt cược tính mạng, chỉ cần đặt niềm tin rằng muội sẽ không bỏ hắn mà gả cho người khác. Vậy cớ sao hắn lại không chịu tin muội?”
Liễu Tử Thiền bị hỏi đến á khẩu, lắp bắp nói: “Vì… vì hắn sợ muội bị người khác cưới mất…”
“Muội đã sẵn sàng cùng hắn bỏ trốn, ngay cả mệnh cũng bỏ, chỉ cần muội không mở miệng đồng ý, sao có thể bị người khác cưới đi? Muội ở nhà chờ hắn hai năm thi đỗ, muội an toàn, hắn cũng an toàn. Còn một khi muội đã theo hắn bỏ trốn, thì mạng của muội liền như treo sợi tóc. Hắn là nam nhân, lẽ nào không biết con đường của nữ tử trên đời hẹp đến mức nào? Chỉ cần một bước sai, liền lầm cả đời. Nếu hắn thật sự thương muội, sao lại để muội gánh lấy hiểm nguy này?”
Khanh Vân thần sắc nghiêm nghị, dồn dập ép hỏi: “Giả như chúng ta vừa nói, liền tính muội phụ hắn, hắn là nam tử, ngoài kia vẫn còn cả một thế giới. Không thành thân với muội, hắn có thể cưới người khác, thê không được, vẫn còn có thể nạp thiếp. Nhưng nếu hắn phụ muội, con đường của muội sẽ là vực thẳm, muội chỉ có một lần duy nhất để đặt cược cho cả cuộc đời mình. Phép tính đơn giản đến thế, lẽ nào hắn lại không biết? Dẫu chỉ là bằng hữu kết giao, hay hai người cùng làm ăn, cũng phải chú trọng công bằng và phúc hậu. Hắn nếu thật lòng, sao nỡ đối xử với muội như vậy? Đó chính là cái gọi là ‘chân tâm’ mà muội nói sao?”
Liễu Tử Thiền cứng họng, cúi đầu không đáp.
Khanh Vân hằng ngày nghe Lăng Sương cùng Nhàn Nguyệt đấu khẩu, nhất là những lời sắc bén đến kinh người của Lăng Sương, rốt cuộc hôm nay cũng có chỗ dùng. Những lời này tựa như sự thật bằng sắt, không sao phản bác, trực tiếp nghiền nát lập luận ‘hắn đối với muội là chân tâm’. Mọi lý lẽ đều không vượt qua nổi một câu: ‘Hắn nếu là thật lòng, sao lại để muội gánh nguy hiểm này?’
Khanh Vân thấy nàng dường như đã nghe lọt, không nói thêm, chỉ nhẹ giọng: “Muội hãy ngẫm kỹ những lời ta vừa nói.”
Nàng nói xong, kêu Nguyệt Hương vào, không nghe thấy Nguyệt Hương đáp lời, nàng bước ra cửa gọi thêm một lần nữa, lúc này mới nghe Nguyệt Hương đáp: “Tiểu thư, có chuyện gì ạ?” Liễu Tử Thiền hiểu rõ, Khanh Vân là muốn cho nàng biết Nguyệt Hương không hề nghe lén, những lời trong đình hôm nay, chỉ có hai người các nàng biết.
“Mang đèn lồng tới.” Khanh Vân nói.
Nguyệt Hương lúc này mới đẩy cửa bước vào. Chiếc đèn lồng vốn do Tiêu phu nhân chuẩn bị để các nàng lúc trở về có thể soi đường, mà giờ khắc này bên ngoài đã tối đen như mực. Khanh Vân đưa tay nhận lấy đèn lồng, ánh sáng lay động chiếu lên tay nàng. Liễu Tử Thiền lúc ấy mới phát hiện, trong tay Khanh Vân vẫn còn nắm hai tờ giấy của mình — “hôn thư” và “thư mời”. Nàng vừa định mở miệng, Khanh Vân đã ngay trước mặt nàng, đưa giấy vào ngọn lửa.
“Tỷ tỷ…” Liễu Tử Thiền vội vàng muốn ngăn lại, song đã không kịp. Ngọn lửa bốc lên rất nhanh, liếm lấy trang giấy mỏng, chốc lát đã nuốt trọn, chỉ còn tro tàn rơi xuống. Khanh Vân lặng lẽ nhìn chúng cháy thành bụi, rồi xách đèn lồng, chậm rãi nói:
“Những điều nên nói, ta đã nói hết. Muội là người thông minh, ta tin muội sẽ nghĩ thông. Chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra, ta cái gì cũng không biết. Về sau muội cũng không cần nhắc lại việc này với ta — ta đã quên rồi.”
Dứt lời, nàng trực tiếp xách đèn lồng bước ra cửa, không cho Liễu Tử Thiền cơ hội giữ lại. Người đời thường nói Khanh Vân tính tình ôn hòa dễ nói chuyện, nhưng thật ra, khi gặp chuyện phân minh phải trái, nàng lại kiên quyết vô cùng, trong mềm có cứng, quả thực mang vài phần phong thái của bậc quân tử.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |