Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 36: Hỏi thăm

« Chương trước
Chương tiếp »

Lăng Sương đem lời chuyển tới, không nói là Tần Dực đưa qua, chỉ nói là Hạ Nam Trinh tự mình nói. Khanh Vân nghe xong, nhất thời ngẩn ra. Lăng Sương thấy nàng thần sắc có điểm khác thường, trong lòng không khỏi hung hăng mắng thầm Hạ Nam Trinh ghi nợ hắn một bút.

Luận về hiểu biết loại người như Hạ Nam Trinh, nàng dám nhận đệ nhất, không ai dám tranh đệ nhị. Dù sao cũng là cùng Nhàn Nguyệt từ nhỏ lớn lên, nàng quá rõ: phàm là loại người “phong tình vạn chủng”, trong xương cốt đều mang mấy phần ngoan đồng không chịu lớn, ác liệt mà tùy hứng. Tướng mạo lại tốt, tâm tính lại lười biếng, đối với vạn sự đều hờ hững. Hai thứ ấy hợp lại, trong mắt người ngoài liền thành một loại khí chất độc đáo, khiến người ta vừa nhìn đã thấy ngứa ngáy trong lòng, ghét không được, lại cũng không thể bỏ mặc.

Nhìn Nhàn Nguyệt và Khanh Vân liền biết, hai người này tính tình kỳ thật có chút không hợp nhau. Nếu không có Lăng Sương ở giữa gắn bó, nối tới nối lui, tuyệt đối không thể thân mật được như bây giờ.

Nàng vừa gặp Tần Dực, không những giải được một cục khó, còn thuận tay thu đuôi xong chuyện của Khanh Vân, trước sau đều vẹn toàn, trong lòng khó tránh khỏi có chút đắc ý. Huống hồ Tần Dực người này, xác thực có điểm thú vị— không cũ kỹ, cũng không đem nàng coi như khuê các nữ tử mà khách sáo, nói chuyện thẳng thắn, mọi việc bằng phẳng, khiến người ta thấy dễ chịu, rất thích hợp để chơi cùng. Nhất là lúc nãy, nàng và Như Ý cố ý xụ mặt, giả bộ không quen khi bước qua hắn, nhưng hắn vẫn chỉ nhàn nhạt đứng đó, không chút phản ứng, cũng không lộ nửa phần khinh cuồng. Như vậy xem ra, trong đám tứ vương tôn của Nhàn Nguyệt, cũng chỉ có hắn là còn giữ được chút bộ dáng.

Chỉ tiếc người này như thế nào lại không có chút động tâm với Nhàn Nguyệt.

Lăng Sương trong lòng thầm tiếc thay Nhàn Nguyệt, không nghĩ tới Nhàn Nguyệt sớm đã có tính toán khác. Những chỗ như khu vực săn bắn, Nhàn Nguyệt xưa nay không hứng thú, nàng thường hay nói: “Khắp nơi đều là bùn đất, động một chút lại bất chợt đổ mưa, vừa bẩn vừa loạn, có gì hay để chơi.”

Nàng tuy kiều khí, lại thích bắt bẻ, nhưng kỳ thật là thích sơn dã, chỉ là không thích tự mình đi thôi. Trước kia ở Dương Châu, mỗi mùa đạp thanh, đều là Lăng Sương thay nàng khiêng về những càng hoa lớn — tiết xuân ấm áp thì là tường vi, tiết xuân lạnh lẽo thì đồng hoa, hoa trà. Nhàn Nguyệt đem hoa cắm ở cửa tròn bên cạnh hành lang, hoa nở sum suê, nửa tháng không tàn, mỗi lần ra vào đều có thể thấy.

Năm nay nàng không có tâm trạng cắm hoa, vẫn là bởi vì chuyện của dì Vân mà thôi.

Trong kinh thành, quy củ vốn nặng, nhà cao cửa rộng lại càng coi trọng thanh danh. Thế nhân xưa nay đối với phụ nhân tướng mạo xinh đẹp lại luôn có vô số suy đoán không hay, huống chi dì Vân lại là người xưa nay không câu nệ tiểu tiết. Lăng Sương cũng từng mơ hồ nghe qua, nói dì Vân xuất thân kỳ thật không cao, mà Văn Xa hầu phủ lại là mấy đời trâm anh, quý hộ nhà cao cửa rộng, mẫu thân ruột của Hạ Nam Trinh năm đó cũng là đích nữ vọng tộc. Cho nên khi Văn Xa hầu gia cưới dì Vân làm kế thê, cũng coi như là chủ kiến kiên định trước những dị nghị và phản đối của gia tộc.

Bởi duyên cớ này, dì Vân tuy là hầu gia phu nhân, lại luôn không thể cùng đám quý phụ nhân hòa hợp. Bà vốn cũng quen làm theo ý mình, chẳng buồn để ý ánh mắt người khác. Lần này lời đồn đãi tuy rằng thật sự ác độc, nhưng bà đã sớm quen rồi — thân làm goá phụ mấy năm, sau lưng vốn đã nghe nhiều những lời khó nghe, hiện giờ chẳng qua là từ chỗ tối, bị kéo ra ánh sáng mà thôi.

Nhìn dì Vân lúc này vẫn vui vẻ bình thản như thường, nhưng Nhàn Nguyệt lại thật sự nổi giận. Đồng Hoa yến ngày đầu tiên, Tiêu gia mở tiệc chiêu đãi các tiểu thư, nàng đã nghẹn một bụng khí, buổi tối lúc trở về phòng, khi rửa mặt còn hậm hực, gỡ trang mới được một nửa, không biết nghĩ tới điều gì, ánh mắt bỗng dưng nảy sinh tia ác độc, lạnh giọng nói: “Đừng để ta tra ra là ai……”

Lăng Sương không cần hỏi cũng biết nàng nói tới chuyện gì. Khanh Vân lại ngốc thật sự, còn khuyên nàng: “Muội lại vì cái gì mà tức giận như vậy? Đừng tức giận mà hại thân thể. Buổi tối nơi này rất lạnh, đừng ngồi đó đầu trần như thế, tốt xấu cũng nên mang cái mũ ấm.”

Nhàn Nguyệt trong lòng đang nghĩ cách làm sao để điều tra ra người đứng sau, cũng lười đáp lời, Lăng Sương thấy vậy cười cười, thay nàng nói: “Nhị tỷ là đang tức giận chuyện của dì Vân.”

“Dù sao cũng là lời đồn, lại quá vô lý, qua một thời gian tự nhiên sẽ lắng xuống, cũng không thể làm ra chuyện lớn được. Muội cũng đừng quá sốt ruột, sớm muộn gì cũng có ngày tra ra manh mối.” Khanh Vân nhẹ giọng nói.

“Lời đồn là lời đồn, nhưng muốn lắng xuống cũng không nhanh như vậy.” Nhàn Nguyệt nhíu mày nói: “Muội cảm thấy phía sau nhất định đang có người quạt gió thêm củi, không tra ra là ai, muội không can tâm.”

“Chuyện này đâu dễ tra như vậy. Muội đoán là mấy vị phu nhân ở sau cánh cửa truyền tai nhau, đều là nói nhỏ trong phòng, chúng ta ngay cả đầu mối cũng không có, như thế nào có thể tra rõ ràng?” Lăng Sương ở bên cạnh khuyên.

“Ngươi sau này chẳng lẽ không lo việc phu nhân? Sợ khó sao được?” Nhàn Nguyệt với chuyện này, cũng thật sự cố chấp.

“Vấn đề không phải sợ khó hay không sợ khó, chuyện này không thể so với chuyện Lý Cảnh lần trước. Lần đó chúng ta có manh mối, muội còn có thể trà trộn và trong, chạy tới chạy lui dò la, còn lần này thì sao? Muội lại không thể trà trộn vào đám phu nhân được, muốn nghe lén được câu chuyện của bọn họ lại càng khó. Đám sai vặt, nha hoàn của tỷ hỏi thăm được cũng chỉ là tầng dưới chót, mà các phu nhân lại vốn không thích hai chúng ta, cũng chẳng ai thèm nói chuyện với chúng ta. Chúng ta làm sao nghe được phu nhân tâm sự?” Lăng Sương đem sự thật lột trần rõ ràng.

Lời lẽ của nàng thẳng thắn không chút vòng vo, một phen lời nói làm Nhàn Nguyệt cũng cảm thấy nản lòng. Nhàn Nguyệt tướng mạo trời sinh không được các phu nhân yêu thích. Trong kinh những phu nhân có tuổi, ai chưa từng đấu qua thị thiếp nhan sắc mỹ mạo? Nhàn Nguyệt dáng người mảnh, vai rủ, thân hình mỏng manh, gương mặt đào hoa, mi như liễu rủ, mắt như thu thủy, chỉ cần đứng yên đã là muôn vàn phong tư, khiến đám nam nhân nhìn thấy mà thương, thử hỏi làm sao các phu nhân có thể thích nàng. Nhìn Vân phu nhân thì biết — đường đường hầu phủ đích phu nhân, sau lưng vẫn bị người ta gọi là hồ ly tinh.

Hai người còn đang trầm mặc, bỗng có một thanh âm nhỏ nhẹ xen vào.

“Có lẽ… ta có thể đi nghe ngóng một chút.”

Trong phòng chỉ có ba người, lời này hiển nhiên là của Khanh Vân, thế nhưng hai người đều không nhịn được mà kinh ngạc. Từ nhỏ đến lớn, bất luận các nàng hợp sức làm chuyện xấu gì, Khanh Vân đều không tham gia, cũng không cáo trạng. Bởi vậy Lâu nhị nãi nãi mới yên tâm để nàng ở cùng, biết có Khanh Vân ở đây, dù các nàng có nghịch ngợm cũng không lệch khỏi chính đạo.

Nàng trước nay luôn là tiểu thư khuê các hợp quy củ nhất, chưa từng chủ động làm việc gì quá phận. Thế nhưng lần này lại chủ động tham gia cùng các nàng bày mưu.

Nhàn Nguyệt là người đầu tiên phản ứng lại.

“Được, tỷ giúp muội nghe ngóng, cũng không cần cố tình đi hỏi, chỉ cần nghe tin tức là được.” Nhàn Nguyệt trong lòng kỳ thật sớm đã có mục tiêu: “Muội nghi chính là mấy người ngày thường ở bên Triệu phu nhân nịnh nọt kia truyền ra. Triệu phu nhân bản thân thì có lẽ không phải — bà ta thân phận ở đó, lại cùng dì Vân ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, không cần thiết phải làm chuyện bỉ ổi như vậy. Nhưng những người ở bên cạnh bà ta thì chưa chắc. Có thể là mấy người địa vị thấp hơn một chút, trong lòng ghen ghét dì Vân, lại muốn lấy lòng Triệu phu nhân, thuận miệng bịa ra mấy câu, vừa có thể đẩy người khác xuống, lại có thể tỏ ra mình là người được việc — loại thủ đoạn này trong đám phu nhân cũng không hiếm. Diêu phu nhân bên kia cũng có khả năng. Diêu gia là tân quý, làm việc từ trước đến nay không cần thể diện, nếu bà ta cho hạ nhân truyền ra, cũng không phải không thể. Đám phu nhân quy củ nói phức tạp cũng phức tạp, nói đơn giản cũng đơn giản. Đều cứ xem Tuân Văn Hỉ, Ngọc Châu, Bích Châu những người đó mà học. Giống Triệu phu nhân là chủ, bên cạnh là mấy người có mặt mũi làm tuỳ tùng, dư lại những người kia, có người vội vã muốn bò lên, có người an phận thủ vụng, cũng có kỵ lừa tìm mã. Tỷ chỉ cần an tĩnh nhìn, nghe, không cần động, có tin gì, trở về nói cho muội là được.”

Nàng một phen phân phó với Khanh Vân, Khanh Vân còn chưa kịp đáp, Lăng Sương đã bật cười trước.

“Được lắm, muội cuối cùng cũng biết Đào Nhiễm ngày thường tin tức linh thông như vậy là từ đâu ra. Trách không được nha hoàn, vú em của tỷ đều cơ linh đến vậy, hóa ra đều là do học từ tỷ mà ra. Xin hãy nhận ta làm học trò!” Lăng Sương cố ý trêu chọc nàng.

Nhàn Nguyệt liếc nàng một cái, đắc ý nói: “Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi, làm một chưởng quầy bù nhìn, hỏi cái gì cũng lắc đầu không biết? Đây là bản lĩnh của người quản gia. Ngươi nhìn xem ngươi dạy Như Ý thành dạng gì rồi, cả ngày theo ngươi lang thang khắp nơi nghịch ngợm, ngươi cũng nên thay nàng suy nghĩ tương lai. Về sau dù sao cũng sẽ phải đỉnh môn lập hộ, bản lĩnh phải học từ sớm mới tốt.”

“Tỷ lợi hại như vậy, muội còn lo cái gì, đến lúc đó tỷ tiện tay giúp Như Y an bài một chút là được.” Lăng Sương vẫn cười hì hì trêu ghẹo nàng, hai người vốn không có lúc nào nghiêm túc, nói chưa dứt đã nháo thành một đoàn. Nhưng thật ra Khanh Vân lại khác, nàng làm việc từ trước đến nay đều nghiêm chỉnh, từng câu từng chữ Nhàn Nguyệt nói, nàng đều nghe vào lòng, âm thầm cân nhắc. Nàng xưa nay là như vậy, không làm thì thôi, đã làm thì nhất định phải làm cho đến nơi đến chốn. Nếu nói Nhàn Nguyệt là phiên bản nữ của Hạ Nam Trinh, thì Khanh Vân lại có vài phần giống phiên bản nữ của Trương Kính Trình, là cái đoan chính quân tử. Chỉ là có khi đoan chính quá mức, khiến người ngoài nhìn vào thấy có chút quá vuông vức, nhưng ai cũng biết, người như vậy, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều có thể an tâm dựa vào, tuyệt đối sẽ không làm chuyện xấu. Gặp đại sự, ngược lại càng vững vàng, chính là nhân tài trụ cột, chỉ là ngày thường thiếu chút linh hoạt mà thôi. Nhưng trên đời nào có ai thập toàn thập mỹ?

Khanh Vân đã hạ quyết tâm phải bảo vệ danh dự của dì Vân, liền bắt đầu để bụng mọi việc. Các phu nhân thích nàng, thật không phải không có đạo lý. Phàm là thịnh hội như vậy, những nữ hài tử tâm tư hoạt bát đều tốp năm tốp ba chơi đùa, trên danh nghĩa là đạp thanh, bên cạnh tuy có nha hoàn đi theo, nhưng người nhiều mắt tạp, lộ diện quá mức, rốt cuộc dễ bị người ta nhìn vào mắt. Lăng Sương thì không cần nói, vốn là vô pháp vô thiên, ngay cả đám người Tuân Văn Hỉ, cũng thường ra ngoài đi dạo, các phu nhân dù sao cũng là trưởng bối thế hệ trước, nhìn vào có điểm không thuận mắt. Chỉ có Khanh Vân trước sau an phận. Nên chơi thì chơi, người nhiều liền lui về, ngồi bên mẫu thân làm kim chỉ, các phu nhân nói chuyện, nàng nghe, các phu nhân cười, nàng cười, tuyệt không chen lời. Nhưng nếu đánh bài thiếu người, hoặc có chuyện hỏi đến nàng, nàng liền ôn nhu lại chu toàn, không có chỗ nào không thỏa đáng, thập phần đúng mực, thật sự là khiến người ta không thể không thích.

Giống như hôm nay, buổi sáng vừa tạnh một trận, tới trưa lại đổ mưa, Tiêu phu nhân vì thế bày ra hai bàn bài, những người còn lại thì ở trong phòng uống trà, nói chút nhàn thoại. Khanh Vân ngồi một bên thêu thùa may vá, gặp trường hợp như vậy, nàng từ trước đến nay chỉ an tĩnh nghe, có những lời không phải tiểu thư nên nghe, nàng liền phi lễ không nghe, chỉ coi như không biết.

Ngày thường nàng không để bụng, tin tức ngược lại rất nhiều — nào là Dũng Bá hầu gia lão thái thái bệnh suốt mùa đông, đại phu nói e là khó qua mùa xuân, nào là La thượng thư lại nạp thêm tiểu thiếp, La phu nhân tức giận giả bệnh ở nhà, nên liền hai tràng yến hội cũng không lộ mặt, lại có người nói nhà hắn đã ngầm định hôn sự, chính là bên nhà mẹ đẻ La phu nhân. Những chuyện ấy, Khanh Vân chỉ coi như gió thoảng bên tai. Cố tình hôm nay nàng dụng tâm lắng nghe, thì đề tài lại toàn là chuyện râu ria. Đừng nói Vân phu nhân, ngay cả chuyện thế gia trong kinh cũng ít được nhắc tới, đa số đều xoay quanh chuyện Triệu hầu gia năm xưa ra ngoài làm việc, từng đi qua Hoàng Hà, xem thanh tao nhân tình. Mọi người nhân đó hứng khởi, lần lượt kể ra mấy năm nay từng gặp phong thổ các nơi, nói đến rôm rả.

Khanh Vân kiên nhẫn nghe suốt một buổi trưa, cũng không thu được tin tức gì hữu dụng, trái lại còn chậm trễ việc kim chỉ. Năm nay mùa xuân bận rộn, quà sinh nhật cho Nhàn Nguyệt đến giờ vẫn chưa kịp làm xong.

Nàng cố ý lắng nghe tin tức, liền gắng nán lại đến lúc cuối cùng mọi người lần lượt tản đi. Triệu phu nhân cũng đã rời đi trước, bên ngoài bài cục tan từ sớm, trong phòng chỉ còn lại mấy vị phu nhân địa vị tương đương, tụ lại một bên đang hàn huyên tâm sự. Khanh Vân mơ hồ nghe được vài câu như “cũng nên tự mình bảo dưỡng chút” “nhà ta vị kia mới thật là lão phong quân”, liền biết các phu nhân đang nói chuyện trưởng bối trong nhà.

Mắt thấy những người khác cũng đã đi cả, Tiêu phu nhân sắp xếp xong việc bên ngoài, quay vào vừa trông thấy, liền cười nói: “Đại tiểu thư sao còn ở đây?”

“Con nghĩ thêu xong rồi hãy đi, ai ngờ chớp mắt đã muộn thế này.” Khanh Vân vừa cười vừa thu dọn đồ vật, nói: “Làm phiền phu nhân.”

“Đừng nói vậy.” Tiêu phu nhân vốn cũng rất thích nàng, cầm lấy đồ thêu của nàng xem một hồi, thấy kim chỉ tinh mịn, hoa văn nhã nhặn, lại ngẩng lên nhìn nàng, thật sự là đoan trang xuất sắc. Trong lòng không khỏi thầm tiếc, nếu không phải nhi tử trong nhà đã sớm định thân, bà thật muốn liều một phen, cùng Triệu phu nhân tranh một lần.

Khanh Vân cáo từ, cùng Nguyệt Hương ra khỏi Đồng Hoa các – nơi Tiêu gia dùng để đãi nữ khách. Biệt uyển Tiêu gia tuy không lớn, nhưng thông liền với khu vực săn bắn, đủ thấy là tông thất cận thần. Đồng Hoa các dựa vào chân núi, hành lang uốn lượn, giữa đường còn có một tiểu đình, dọc hành lang được treo đèn, lúc này người đã thưa thớt. Đi tới tiểu đình, Khanh Vân chợt nhớ ra chiếc khăn tay hình như bỏ quên trong Đồng Hoa các.

Cũng may mới đi được không xa, nàng liền dẫn Nguyệt Hương quay lại. Thấy tiểu đình bên kia hình như có người, nàng không muốn chậm trễ thêm, liền vòng xuống hành lang phía dưới. Đoạn hành lang này vì có đình che, ngày thường ít người qua lại, một cây Đồng Hoa cổ thụ che kín lối, bóng cây dày đặc, may mà tiết trời còn lạnh, không lo rắn rết.

Vừa đến chỗ ngoặt, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng người, là tiếng nữ tử, thanh âm sột sột soạt soạt, lại có mấy phần quen thuộc. Nếu là ngày thường, nàng tất sẽ tránh đi, nhưng hôm nay là cố ý thám thính tin tức, liền đi qua. Ai ngờ phía trước hai người đang lôi kéo, một người muốn đi, một người không cho, vừa vặn lúc nữ hài kia vùng ra khỏi góc ngoặt, hai bên liền trực tiếp đối mặt.

Là Liễu Tử Thiền.

« Chương trước
Chương tiếp »