Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 34: Nhẫn tâm
Việc hôn nhân của Khanh Vân xem như đã định ra, Lâu nhị nãi nãi thập phần cao hứng, tâm như cưỡi gió.
Hai mươi bốn phiên mùa hoa phong còn chưa đi hết, bà đã rút được thẻ thứ nhất. Quả đúng như lời Nhàn Nguyệt nói, Triệu Cảnh đã bị Khanh Vân định sẵn, trừ phi lại có người có thể từ trong đám Hạ Nam Trinh hoặc Tần Dực đoạt lấy một vị, nếu không thì Khanh Vân chắc chắn chiếm vị trí đầu bảng.
Dẫu mới chỉ đi đến bước nạp danh, người đến chúc mừng đã lục tục kéo tới, náo nhiệt đến mức giẫm nát cả bậc cửa. Lâu lão thái quân cũng vô cùng vui vẻ, lập tức bảo Khanh Vân dọn sang ở trong viện của mình, rõ ràng là muốn đích thân dạy dỗ, để nàng sớm quen với cuộc sống nơi hầu phủ sau này.
Hai người nổi bật làm nền cho nhau, những người khác vì thế mà có phần vắng vẻ. Rốt cuộc Lâu nhị nãi nãi cả ngày bận rộn không ngơi: khi thì may áo, khi thì mua vải, lại mời tiên sinh đến hợp bát tự, xem ngày lành, rồi còn thỉnh Ngụy ma ma tới nhà làm khách, dạy Khanh Vân quy củ. Người quay cuồng giữa đống việc hỉ, khó tránh khỏi xem nhẹ những người còn lại.
Tam phòng hiện giờ vẫn chưa gượng dậy nổi, nhưng Lâu tam nãi nãi vẫn chưa chịu bỏ cuộc, một lần lúc ăn cơm còn cố ý pha trò: “Nhị tẩu thật thiên vị, mấy ngày nay chỉ lo cho Khanh Vân, xem kìa, Nhàn Nguyệt với Lăng Sương đều gầy đi rồi.”
Lâu nhị nãi nãi tâm trạng đang vui vẻ, cũng chẳng buồn đáp lời, ngược lại Lâu lão thái quân lên tiếng: “Ăn cơm thì ăn cơm, nói mấy lời linh tinh đó làm gì.”
Lâu tam nãi nãi chạm phải cái đinh mềm, nụ cười cứng đờ, đành im lặng.
Khanh Vân thật ra hết thảy đều như thường, hằng ngày đi thỉnh an lão thái quân, trước mặt các trưởng bối quen biết cũng không hề thiếu lễ, lại vẫn cùng Liễu Tử Thiền các nàng cùng nhau thêu thùa may vá. Mấy cô nương còn cố ý trêu nàng, chờ nàng bước vào cửa liền đồng loạt hành lễ: “Chúc mừng tỷ tỷ.” Khanh Vân chỉ bất đắc dĩ cười, dung túng cho các nàng làm loạn.
Nhàn Nguyệt cũng không có gì khác, nàng vẫn thân thiết với Vân phu nhân, gần như ngày nào cũng phải qua nhà bà. Nàng thích cắm hoa, trong nhà Vân phu nhân lại bày biện tinh xảo, có khi nàng cắt được một bó hoa cỏ, loay hoay cắm hết cả buổi sáng. Vân phu nhân còn trêu nàng: “Tâm tình vẫn bình thản vậy sao? Đúng là Lã Vọng buông cần.”
Có khi bà còn nửa đùa nửa thật nói: “Hay là ta gả luôn Nam Trinh nhà ta cho con, nhân tài không phụ, đảm bảo không thiệt cho con đâu.”
Nhàn Nguyệt chỉ cười lắc đầu: “Tha cho con đi, thật sự là không hợp.”
Trương Kính Trình vẫn thường đưa hoa mộc tới, còn bên phía Triệu Tu cũng vẫn chưa chịu từ bỏ. Xem ra đợi đến khi hai mươi bốn phiên hoa tín yến kết thúc, Nhàn Nguyệt cũng buộc phải đưa ra lựa chọn. Chỉ là đúng vào lúc ấy, Vân phu nhân lại xảy ra chuyện.
Lần này Lăng Sương vẫn như thường lệ, là người nghe được tin tức sau cùng. Ban đầu chỉ là mấy lời đồn đãi nhảm nhí, nàng cũng không phát hiện, thẳng tới một ngày cuối tháng hai, nàng đang ngồi đọc sách dưới hành lang, Nhàn Nguyệt ở trong phòng vẽ tranh, bỗng nghe “choang” một tiếng đồ vật rơi vỡ. Nàng vội bước vào, chỉ thấy Châu Châu đang quỳ sụp trên mặt đất, Đào Nhiễm thì tức đến đỏ bừng cả mặt.
“Chuyện gì mà ồn ào như vậy?” Lăng Sương khẽ nhíu mày, bước tới định đỡ Châu Châu đứng dậy. Nhưng Châu Châu khóc đến mặt mũi lem nhem, chỉ lắc đầu không dám đứng lên.
“Tiểu thư còn hỏi nó, nha đầu này đã khiến tiểu thư nhà nô tỳ tức điên rồi!” Đào Nhiễm tức giận, đưa tay chọc mạnh vào trán Châu Châu.
“Là bên ngoài người ta đồn như vậy, nô tỳ chỉ lỡ miệng nói theo, nô tỳ không cố ý….” Châu Châu vừa khóc vừa thanh minh, giọng nghẹn ngào không thành tiếng.
Lăng Sương vội vàng vào trong phòng, chỉ thấy Nhàn Nguyệt đang tựa vào huân lung, thân hình run nhẹ, hơi thở gấp gáp. Nàng quay lưng về phía cửa, tưởng là Đào Nhiễm, liền lạnh giọng nói: “Không cần vào đây.”
“Là muội.” Lăng Sương vội bước tới, đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng, giúp nàng nhuận khí. “Chuyện lớn cỡ nào? Có đáng để tức đến phát bệnh ra thế này.”
Nhàn Nguyệt xưa nay vốn mang bệnh ho hen, cứ đến mùa xuân là dễ tái phát. Năm nay điều dưỡng cẩn thận, tưởng rằng đã yên ổn vượt qua, không ngờ đến cuối cùng vẫn không tránh khỏi một trận này.
Nàng vẫn đang tức nghẹn, chỉ lắc đầu. Lăng Sương bưng nước, lại lấy thuốc viên đưa tới, chăm sóc nàng uống thuốc, một lúc sau sắc mặt mới dần dịu đi đôi chút. Nhàn Nguyệt buồn bã thở dài, giọng trầm thấp mang theo uất ức: “Nếu là chuyện của ta, ta cũng chẳng tức làm gì. Nhưng lần này người bịa đặt thật quá ác độc, không biết là kẻ hỗn trướng nhà ai.”
“Rốt cuộc là lời đồn gì?” Lăng Sương trong lòng cũng khẩn trương.
“Là lời đồn về dì Vân.” Ngay cả Nhàn Nguyệt, người xưa nay không kiêng dè, cũng phải cau mày, rõ ràng không muốn nói ra: “Chuyện này… khó nghe vô cùng.”
“Lời đồn sao, thực ra cũng khó tránh khỏi những lời đồn đãi linh tinh, Vân phu nhân còn trẻ, dung mạo lại quá mức xinh đẹp, lại mang thân thủ tiết, người ngoài tất sẽ bịa đặt bà ấy không biết giữ lễ, bôi nhọ danh tiết.” Lăng Sương thở dài nói.
“Là như vậy, hơn nữa lần này còn chỉ đích danh.”
“Ồ? Nhắm vào ai? Chẳng lẽ là kẻ đã có gia thất?”
“Là người trẻ tuổi.” Nhàn Nguyệt nhíu mày, giọng trầm xuống.
“Người trẻ tuổi? Tần Dực sao? Hay là Hạ Vân Chương?” Lăng Sương khẽ giật mình, liên tiếp đoán, thấy Nhàn Nguyệt chỉ lắc đầu, trong nháy mắt liền minh bạch, nàng đoán được khả năng ác ý nhất chính là: “Hạ Nam Trinh?”
Nhàn Nguyệt khẽ gật đầu.
“Thật không biết là kẻ nào lòng dạ hiểm độc, hạ lưu đến mức ấy, lại bịa ra lời đồn như vậy!” Nhàn Nguyệt tức giận nói. “Dì Vân cùng Hạ Nam Trinh vốn là mẹ kế – con riêng, tuổi tác chênh lệch mười mấy tuổi, vậy mà lời đồn lại độc địa đến thế, nào là tư tình vụng trộm, nào là đóng cửa trong phủ làm chuyện đồi bại cùng nhau, nói năng như thật, có đầu có đuôi.” Tính nàng vốn thẳng thắn, dù lời khó nghe vẫn hỏi cho rõ ràng: “Chúng còn nói dì Vân thủ tiết nhiều năm, Hạ Nam Trinh lại chậm chạp không cưới, là vì sớm đã có điều mờ ám, ngoài mặt thì mẫu từ tử hiếu, đóng cửa lại chính là một nhà.”
“Hạ Nam Trinh không phải quanh năm bao người ở Câu Lan sao?” Lăng Sương lúc này vẫn còn đùa nổi. “Ngày thường tiếng xấu truyền khắp thiên hạ, sao đến lúc then chốt lại chẳng dùng được?”
“Chính vì thế lời đồn mới từ đó mà ra.” Nhàn Nguyệt cau mày. “Không biết kẻ nào đã lôi hồng nhan tri kỷ của Hạ Nam Trinh truyền ra bên ngoài, nói là người ở Giáo Phường Tư, tên gọi Vân Huyên, lại nói dung mạo có vài phần giống dì Vân. Rồi còn nói Hạ Nam Trinh chưa từng động đến nàng, chỉ nuôi dưỡng mà thôi, hiển nhiên chỉ để làm người thay thế. Mà người để thay thế ấy, bọn chúng nhất định quy cho Vân dì.”
Lăng Sương lại nhìn sự việc theo hướng khác.
“Có khi nào Hạ Nam Trinh ở quan trường đắc tội với người ta, nên mới bị người ta dựng chuyện như vậy?”
“Hắn giữ chức thanh quý, nhàn tản vô quyền, đắc tội được ai chứ?” Nhàn Nguyệt rõ ràng đã đem việc này gánh lên người mình, giọng càng thêm kiên định. “Chuyện này đầu mối rối rắm, không dễ tra, chỉ có thể chậm rãi nghe ngóng điều tra. Ngươi nói với nương giúp ta, tối nay ta không về, ngủ lại trong phủ dì Vân. Đừng nhìn dì Vân ngày thường lúc nào cũng cười nói, những lời như thế này, bà ấy nghe được sao có thể không để trong lòng? Cũng tại cái tên Hạ Nam Trinh kia, không biết cố gắng, ngày thường hành vi phóng đãng, mới liên lụy đến dì Vân.”
Theo lẽ thường, lời đồn khi đã truyền ra như vậy, người ta vốn nên tránh xa Vân phu nhân mới phải, giống như trước kia thiên hạ từng cô lập Lăng Sương vậy. Nhưng Nhàn Nguyệt lại chẳng để tâm, vừa nghe tin liền lập tức đến phủ Vân phu nhân. Lăng Sương lo lắng cho nàng, cũng vội vàng theo cùng, còn nhờ Khanh Vân ở lại nói rõ với Lâu nhị nãi nãi. Lâu nhị nãi nãi đang ở bên ngoài đánh bài, cũng đã nghe phong thanh vài câu, vốn định trở về nói lại cho Nhàn Nguyệt biết, nào ngờ còn chưa kịp nói, Nhàn Nguyệt đã đi trước, bà vội sai Khanh Vân đuổi theo. Khanh Vân hiểu rõ tính tình Nhàn Nguyệt, một khi đã quyết thì chín con trâu cũng kéo không lại, bèn quay sang khuyên nhủ Lâu nhị nãi nãi. Nàng nói Vân phu nhân tuyệt không phải người như lời đồn, thanh giả tự thanh, lúc này nếu vội vàng tị hiềm sẽ khiến lòng người không khỏi thất vọng buồn bã. Nàng còn đem chuyện Lý Cảnh lúc trước ra làm ví dụ, tốt xấu cũng đã khuyên được Lâu nhị nãi nãi yên tâm hơn đôi phần, rốt cuộc cũng không để bà nửa đêm sai người đi mang Nhàn Nguyệt trở về.
Sáng hôm sau, nàng dậy thật sớm, tự mình ra ngoài đón Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương, còn mang theo một chiếc áo choàng lót lông, buổi sớm ngày xuân giá lạnh, nàng sợ Nhàn Nguyệt nhiễm phong hàn. Không ngờ Vân phu nhân đã sớm đưa hai người về phủ. Không biết bà dùng cách gì khuyên được Nhàn Nguyệt, nhưng tâm ý bà đã kiên định, bằng không cũng không để Hạ Nam Trinh đích thân đưa người về phủ. Dẫu sao hắn cũng là An Viễn hầu, tự mình đưa người đến tận cửa cũng là để lại thể diện.
Những lời đồn như vậy, xưa nay người chịu thương tổn nặng nề nhất luôn là nữ tử. Nam nhân dù có mang tiếng, cũng chỉ bị chê trách vài câu, cùng lắm là bị mắng đạo đức kém không biết tu thân, liền tính là tội trạng đưa tới trước mặt quan gia, nhiều lắm cũng chỉ là vài lời răn dạy cho qua.
Trong lòng Khanh Vân vốn đã bất mãn Hạ Nam Trinh, Nhàn Nguyệt đôi khi cũng có làm chuyện khác người, nhưng nàng có thể cảm thông. Nàng hiểu, Nhàn Nguyệt làm vậy cũng là vì chuyện chung thân đại sự. Nhưng Hạ Nam Trinh thì khác — thân là thừa kế hầu gia, sinh ra trong phú quý, trên đời chẳng lẽ còn có gì không như ý, cớ sao hành vi còn phóng túng như vậy, làm hỏng thanh danh của chính mình. Nếu hắn không tự gieo tiếng xấu, người khác sao dám mượn hắn mà bịa đặt, lại còn liên lụy đến Vân phu nhân.
Nghĩ đến đây, thần sắc nàng đã lạnh đi ba phần. Nàng bảo Hoàng Tứ Nương đưa Nhàn Nguyệt và Lăng Sương vào trong trước, rồi quay sang Hạ Nam Trinh, nhã nhặn mà xa cách nói: “Làm phiền hầu gia đích thân đưa tới, bên ngoài gió lạnh, hầu gia vào trong uống chén trà, đuổi hàn rồi hãy về.”
Hạ Nam Trinh có chút ngoài ý muốn, vào lúc như vậy, hắn vẫn đẹp đến lóa mắt, một thân áo gấm xanh lơ, dung mạo tuấn mỹ vô song, đứng dưới gốc liễu rủ trước cổng, càng thêm phong lưu như họa. Trên tay còn cầm roi ngựa, thấy nàng chủ động mời, hắn cũng không ngại, thuận thế bước vào.
Khanh Vân dám tiếp đãi hắn, vốn cũng có lý do. Thứ nhất, nàng hiện đã xem như người có hôn ước, thân phận đã khác tiểu thư khuê các. Thứ hai, Lâu nhị gia và Lâu nhị nãi nãi đều chưa dậy, nàng thay mặt tiếp khách cũng không thất lễ.
Huống chi, nàng quả thật có lời muốn nói.
Trà vừa dâng lên, nàng liền mở miệng. Dẫu là thức dậy sớm, dung nhan vẫn chỉnh tề, khoác áo đại sam màu trắng ngà, thần sắc đoan nghiêm tĩnh tại như Quan Âm. Giọng nàng nhàn nhạt: “Đây là trà mới năm nay, mời hầu gia dùng trà.”
Hạ Nam Trinh vừa nâng chén, đã nghe nàng tiếp lời: “Hầu gia chưa từng trồng trà, có lẽ không biết lá trà rất dễ nhiễm mùi. Trà mới sau khi hái phải cất riêng, ngoài việc gói trong túi trà, còn phải đặt vào ống trúc, bên ngoài lại dùng giấy bọc nhiều lớp, mới có thể vận chuyển vào kinh. Nếu để lẫn với hàng hóa khác, còn phải đặt thêm than để hút mùi, như vậy mới giữ được hương trà không bị lẫn tạp.”
“Ồ, tiểu thư cũng thật có nhã hứng, sáng sớm đã cùng ta giảng trà đạo?” Hạ Nam Trinh khẽ cười, đặt chén trà xuống, giọng lơ đãng.
Khanh Vân vốn chỉ mang ba phần hỏa khí, nhưng lại bị thái độ thờ ơ không chút để tâm ấy của hắn trực tiếp trêu chọc, khiến cơn giận trong lòng bốc lên trọn mười phần.
“Ta là đang khuyên hầu gia đạo làm người.” Khanh Vân nói thẳng, giọng không cao, nhưng từng chữ đều rõ ràng. “Ta biết hầu gia thân phận tôn quý, tiền đồ vô lượng, nhưng thế gian này nử tử không thể so sánh được với nam tử. Như lời muội muội ta từng nói, đường đi của nữ tử vốn hẹp, giống như trà mới, không chịu nổi tạp mùi dính vào. Vân phu nhân lòng dạ lương thiện, đối đãi muội muội ta hết sức chân thành, muội muội ta cùng bà tình nghĩa thâm hậu, ta nhìn vào cũng không khỏi đau lòng. Bởi vậy mới khuyên hầu gia một câu — nếu hầu gia thật là đỉnh môn lập hộ nam tử, ắt nên tự giữ mình trong sạch, tránh miệng lưỡi thế gian, cũng không uổng công Vân phu nhân coi hầu gia như thân tử mà nâng đỡ. Đó mới là đạo lý làm người.”
Khanh Vân hiếm khi nói năng sắc bén đến vậy, thật sự là nhìn không được. Miệng lưỡi thế gian, đối với nữ tử hà khắc đến mức nào, nàng không phải không biết. Hạ Nam Trinh cũng không thể không biết. Chỉ cần hắn thu liễm vài phần, Vân phu nhân đã có thể tránh đi bao điều tai tiếng, cũng không có tai họa như hôm nay.
Nhưng nàng không ngờ, Hạ Nam Trinh vẫn còn cười được.
“Đã thụ giáo.” Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn Khanh Vân cười nói: “Giờ ta mới hiểu, hóa ra lời đồn trên đời, chỉ cần người giữ mình trong sạch, liền sẽ tự nhiên tan biến. Xem ra Lý Cảnh chết đi, cũng không phải oan uổng.”
Lời hắn còn chưa dứt, đột nhiên lại nhắc tới Lý Cảnh — rõ ràng là nhìn thấu chuyện Lâu gia đổi mận tráo đào, Khanh Vân lập tức đỏ bừng mặt, vừa muốn nói tiếp, Hạ Nam Trinh đã thong thả ung dung đứng dậy.
“Đúng rồi, đã quên chúc mừng Lâu cô nương, sắp gả vào nhà cao cửa rộng.” Hắn cười, bước lên một bước, rồi lại quay đầu quan sát thần sắc nàng. Khanh Vân theo bản năng lùi lại, hắn ngược lại càng cười sâu hơn.
“Biết muội muội tiểu thư đã đỡ đòn thay, cần gì còn phải làm ra bộ dáng này.”Hắn thu roi ngựa trong tay, giọng cười lạnh nhạt: “Nói được lo lắng như vậy, ta thiếu chút nữa cũng tin là thật. Đáng tiếc ta đã sớm biết, Lâu cô nương — vị tiểu thư đoan trang, giữ mình trong sạch nhất này — xưa nay chưa từng có tâm.”
Hắn ném ra những lời nhẫn tâm nhất, rồi cứ thế nghênh ngang rời đi.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |