Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 33: Triệu gia
Lần này Lâu nhị nãi nãi đắc ý đến mức có phần quá đà. Chê cỗ kiệu của Lâu gia cũ kỹ rách nát, bà liền tự tay đặt mua mấy đỉnh kiệu mới, chiếc nào chiếc nấy thu thập sạch sẽ tinh tươm, bên trong còn phảng phất mùi gỗ mới sơn, thân kiệu và mành che đều dùng gấm vóc thượng hạng, xa xỉ vô cùng. Ba đỉnh kiệu mới vừa khiêng ra, xếp thành một hàng ngay ngắn, chỉnh chỉnh tề tề. Hai chiếc xe ngựa cũng được sửa sang xinh xắn đến bắt mắt. Lâu nhị gia vốn không mấy để tâm những chuyện này, vậy mà Lâu nhị nãi nãi còn đặc biệt mời thợ chải đầu đến, cạo tỉa bộ râu hoa râm cho ông chỉn chu gọn gàng. Hai vợ chồng cùng khoác áo gấm đại sam thêu văn đoàn hoa chữ thọ, Lâu nhị gia vừa nhìn đã ghét bỏ, nhăn mày nói: “Mùi hương quá nồng, ai lại đi mặc thứ này.”
“Chúng ta là đi đính hôn, ông còn muốn mặc cái gì?” Lâu nhị nãi nãi sắc sảo đáp: “Hỉ sự như vậy, đương nhiên càng vui mừng náo nhiệt càng tốt. Mau lên, đừng lề mề nữa, kẻo nỡ mất canh giờ.”
Nhưng bà làm vậy cũng không phải không có lý. Trong việc hôn sự này, người vui mừng nhất kỳ thực là Triệu phu nhân. Bà đã xem qua khắp các tiểu thư trong kinh thành, biết Khanh Vân về nhân phẩm, dung mạo lẫn tính tình đều xứng đáng đứng đầu. Dù xét việc quản gia sau này hay sự xứng đôi với Triệu Cảnh, cũng không còn ai thích hợp hơn. Ngoại trừ xuất thân dòng dõi hơi kém chút, những thứ khác quả thật không thể bắt bẻ. Triệu gia vốn là hầu phủ, cưới vợ thấp môn mới hợp lễ thường.
So ra thì Triệu hầu gia lại tỏ ra nhàn nhạt. Rốt cuộc chức quan của Lâu nhị gia vẫn là thấp, chỉ là ngũ phẩm kinh quan, lại giữ chức nhàn tản, thực chẳng có bao nhiêu trợ lực. Trong kinh vài lần thịnh hội, ông cũng từng giao tế với Lâu nhị gia, thấy người này dáng vẻ thư sinh, giấu dốt thủ ngu, trung hậu quá mức, trong lòng liền sinh ra vài phần thành kiến.
Nhưng Triệu phu nhân buổi sáng đã khuyên nhủ một phen, nói: “Tuy kết thân thì thế gia là tốt nhất, song lão gia cũng chớ quá coi trọng môn đệ. Trong kinh thành này, những nữ hài tử đoan chính ôn nhu như Khanh Vân thật hiếm, phần nhiều đều bị chiều hư, không ra dáng. Như Tuân gia Tuân Văn Hỉ, Tiêu gia Tiêu Uyển Nhan, tính nết đều ương ngạnh, thấy người còn chẳng buồn nở nụ cười, cưới về cửa, e là chúng ta phải nếm đủ mùi khổ. Huống chi Cảnh nhi cũng vừa ý, điều này mới là khó được nhất. Ta lại nghe ý tứ bên nhị phòng, còn muốn tứ giác đều toàn. Có thể thấy nữ nhi Lâu gia quả thực xuất sắc. Đừng nhìn Lâu nhị gia quan thấp, gia sản lại dày, của hồi môn cũng hậu, mấy vị cô nương sau này tất sẽ là đương gia chủ mẫu. Chúng ta mà không nhanh tay, lỡ để người khác giành trước, chúng ta thì cũng thôi đi nhưng còn Cảnh nhi cả đời sẽ ra sao? Người ta vẫn nói cưới được hiền tức, vượng ba đời, chúng ta cũng nên nhìn xa một chút mới phải.”
Triệu hầu gia tuy rằng biết bà nói đúng, nhưng trong lòng vẫn còn đôi phần do dự. Mãi đến khi tận mắt thấy sự phô trương của Lâu gia, cỗ kiệu mới tinh, ngay cả kiệu phu cũng mặc một màu thanh lụa, hỉ khí rạng rỡ, khí chất có phần còn hơn cả nhiều nhà quan lớn, lòng ông mới dịu xuống vài phần. Lúc này mới biết lời Triệu phu nhân quả không giả, Lâu gia thực sự có chút của cải.
Vào tới hậu môn, vẫn là phân nam tịch nữ tịch riêng biệt. Vì là trưởng bối, Khanh Vân, Nhàn Nguyệt, Lăng Sương, Tham Tuyết bốn người đều tiến lên bái kiến Triệu hầu gia, Triệu Cảnh cũng sang hành lễ với Lâu nhị gia. Chỉ có Triệu Tu không biết từ đâu chen vào. Hắn là nhị phòng Triệu gia, phụ thân Triệu Kình hiện đang giữ chức quan cực cao, lại chưa tục huyền, nhiều năm nay vẫn theo đại phòng Triệu phu nhân sinh hoạt, nên những dịp thế này cũng nghênh ngang cùng Triệu Cảnh ra vào. Hắn còn tiến tới hành lễ với Lâu nhị nãi nãi, Lâu nhị nãi nãi biết rõ là vì Nhàn Nguyệt, nhưng ngoài mặt chỉ giả như không hay biết.
Triệu phu nhân tính tình thân hòa, nắm tay Lâu nhị nãi nãi, cùng nhau vào phòng trong nói chuyện. Mấy cô nương thì ngồi bên uống trà. Triệu gia rốt cuộc là hầu phủ, khí phái vẫn ở đó, vật dụng bày biện đều tinh xảo hơn người. Khanh Vân lúc vừa hành lễ đã vô tình chạm mắt với Triệu Cảnh, dẫu không nói một lời, hai bên đều né tránh, nhưng cũng khiến tim đập rộn ràng đến lợi hại.
Triệu Cảnh vẫn là dáng vẻ cũ, phong thái cũng đã nhìn ra chút khí độ của người thừa kế hầu tước, thân hình thon dài, hành lễ cũng ung dung tiêu sái, thập phần chu toàn. Nhàn Nguyệt cố ý trêu Khanh Vân, khẽ nhéo tay nàng hai cái, khiến mặt nàng càng đỏ thêm mấy phần.
Triệu phu nhân cùng Lâu nhị nãi nãi nói chuyện phiếm, bất quá cũng chỉ xoay quanh việc trong nhà, hỏi năm nay lụa mới khi nào đưa lên, lần trước trà uống có vừa miệng không, trong phủ làm những món điểm tâm gì, lại nói có hiệu thuốc năm nay vừa đưa lên nhân sâm quý, dặn lát nữa mang một ít về dùng.
Lăng Sương nghe đến rã rời, Nhàn Nguyệt cũng không giấu được nhàm chán, chỉ có Khanh Vân vẫn ngồi ngay ngắn, thành thành thật thật lắng nghe. Triệu phu nhân thấy vậy thì cười, nói: “Xem ta, chỉ mải nói chuyện vặt, cũng chẳng để ý các cô nương ngồi đây có buồn hay không. Hồng Diệp, dẫn các tiểu thư ra hoa viên phía sau đi dạo đi. Nói cũng kỳ, trong phủ ta có một cây hạnh hoa, năm ngoái mùa đông bị tuyết đè gãy, ai cũng tưởng không sống nổi, nào ngờ năm nay xuân phong vừa thổi, lại nở kín cả cây, hoa rợp như gấm, giờ còn chưa tàn đâu, người ta bảo đó là điềm lành, năm nay ắt có hỉ sự……”
“Vậy ta phải mau chân đến xem.” Lâu nhị nãi nãi cười đáp.
Bà hiểu rõ Triệu phu nhân là cố ý tạo cơ hội cho đám trẻ gặp gỡ. Nhưng chuyện này, nhà gái và nhà trai rốt cuộc không giống nhau, bà vẫn phải để mắt đến Khanh Vân, không để nàng chịu thiệt mới yên tâm.
Triệu phu nhân vì thế nắm tay Lâu nhị nãi nãi, dẫn bà dạo quanh hoa viên, mấy nữ hài tử cũng theo sau. Hoa viên Triệu gia quả không nhỏ, còn có một ao nhỏ, lá sen đã nhú chồi non xanh biếc. Liễu rủ sâu, cây cối um tùm, rõ là khu vườn của phủ cũ nhiều năm. Quả nhiên vòng qua hành lang, liền thấy Triệu hầu gia cùng Lâu nhị gia đang xem thư phòng của Triệu Cảnh, Triệu Cảnh và Triệu Tu theo phía sau, dáng vẻ đều đàng hoàng nghiêm chỉnh.
Hai bên đều làm như chỉ tình cờ gặp gỡ. Hồng Diệp dẫn nha hoàn bày trà mới và điểm tâm trên bàn đá dưới gốc hạnh hoa. Nhàn Nguyệt kéo Lăng Sương đi chơi bàn đu dây, xa xa nhìn đám người bên kia du ngoạn, làm thơ, Triệu Tu lòng dạ xao động, ánh mắt cứ hướng bên này liếc sang.
Con cháu thế gia kể ra có điểm này là tốt, dẫu tâm thần lay động, lễ tiết vẫn giữ, không đến mức quá mạo phạm. Nhàn Nguyệt cũng cố tình trêu chọc hắn đến thất thần, dù sao bản thân nàng cũng chẳng thiệt gì.
“Ngươi xem.” Nhàn Nguyệt cười nói, đưa mắt chỉ cho Lăng Sương: “Ngưu Lang Chức Nữ sắp gặp nhau rồi.”
Hóa ra Triệu phu nhân đã khéo léo dắt Lâu nhị nãi nãi đi xa, nói là đi xem đầu thước. Khanh Vân liền quay lại tìm bọn họ, nhưng bóng người vừa lóe trong rừng trúc, lại chậm chạp không thấy ra. Nhìn sang bên kia, Triệu Cảnh cũng đã không còn ở đó.
“Qua nghe thử xem họ đang nói gì.” Nhàn Nguyệt thấp giọng sai Tham Tuyết.
“Tỷ đừng trêu Khanh Vân, dù sao Nguyệt Hương còn ở đó, không xảy ra chuyện gì đâu.” Lăng Sương thấp giọng nhắc.
“Ngươi đừng quản.” Nhàn Nguyệt mặc kệ nàng, sai Tham Tuyết đi trước, chính mình rón rén theo sau, Lăng Sương hết cách, cũng đành đi theo.
Khanh Vân xưa nay vẫn luôn là người thỏa đáng nhất. Nàng dẫn Nguyệt Hương đi theo lối mòn rừng trúc, vừa qua đoạn đường hẹp, liền gặp Triệu Cảnh từ hướng đối diện đi tới, nàng vội rũ mắt, nghiêng người tránh sang một bên.
“Thất lễ.” Triệu Cảnh đứng lại hành lễ, ôn hòa nói: “Ta thay bá phụ đi lấy sách, vô ý mạo phạm tiểu thư.”
Khanh Vân mặt đỏ như ráng chiều, nhỏ giọng đáp: “Không dám.”
Triệu Cảnh vốn muốn nói thêm mấy câu, thấy nàng ngượng ngùng đến đỏ bừng cả mặt, vừa đoan trang lại vừa đáng yêu, lòng không khỏi thầm xao động. Những lời muốn nói bỗng khó mở miệng, chỉ đành hạ giọng: “Ta biết tiểu thư hành sự luôn đoan chính, những lời đồn bên ngoài không đáng tin. Tiểu thư chớ để trong lòng. Ngày xuân còn lạnh, xin bảo trọng thân thể.”
Trong lòng Khanh Vân ấm áp, nàng hiểu hắn là đang nhắc đến chuyện Lý Cảnh, là lời bộc bạch kín đáo, liền nhỏ giọng đáp: “Ta biết, thanh giả tự thanh. Tiểu hầu gia cũng nên bảo trọng.”
Hai người khách sáo qua lại, ngược lại làm đám nghe lén phía sau nhịn cười không nổi. Bỗng có tiếng cười khẽ vang lên, hai người giật mình, cùng quay đầu nhìn quanh. Nhàn Nguyệt thấy việc bại lộ, liền đẩy Tham Tuyết ra ngoài. Tham Tuyết làm theo cách Nhàn Nguyệt đã dặn, nhào tới ôm lấy chân Khanh Vân, reo lên: “Tỷ tỷ, cho Nguyệt Hương dẫn muội đi mua kẹo đường đi!”
Khanh Vân mặt đỏ bừng, may mà Triệu Cảnh xử sự điềm tĩnh, chỉ cười kéo Tham Tuyết lại, nói: “Muội muốn ăn kẹo gì, ta bảo nha hoàn dẫn muội đi mua.”
“Muội không có tiền nha.” Tham Tuyết quyết tâm muốn tống tiền, giọng nói còn đầy vẻ đáng thương.
“Yên tâm đi, ca ca có tiền.” Triệu Cảnh mỉm cười nói, “Nhưng ta mua kẹo cho muội, muội phải gọi ta một tiếng dễ nghe.”
“Gọi là gì? Không phải gọi ca ca sao?” Tham Tuyết ngơ ngác.
Triệu Cảnh lắc đầu, liếc nhìn Khanh Vân một cái. Quả nhiên Khanh Vân lập tức đỏ mặt, vội nói: “Tiểu hầu gia đừng trêu nàng, Nguyệt Hương, dẫn nàng đi mua kẹo đi.”
Nàng rốt cuộc không giống Nhàn Nguyệt, không quen nói đùa trêu ghẹo, cũng không chịu ở lại cùng Triệu Cảnh trò chuyện thêm, vừa dặn một câu liền vội vã rời đi. Triệu Cảnh trong lòng tiếc nuối, chỉ đành dẫn Tham Tuyết đi mua kẹo, lại tiện hỏi han vài câu về tỷ tỷ của nàng. Tham Tuyết tinh ranh vô cùng, lập tức chống nạnh nói: “Huynh mua kẹo trước đi, rồi muội mới nói cho huynh biết.”
Triệu Cảnh quả nhiên gọi gã sai vặt tới, sai ra ngoài tìm người bán kẹo, đến cả sạp cũng bao trọn, trực tiếp đưa vào trong vườn. Tham Tuyết lần đầu thấy vương hầu công tử làm việc kiểu này, vui đến nỗi tay chân cuống quýt, vỗ tay chạy vòng quanh sạp mà lựa.
“Giờ thì muội nên nói cho ta nghe chuyện của tỷ tỷ muội rồi chứ?” Triệu Cảnh trêu nàng.
“Nói thì nói, nhưng huynh muốn hỏi tỷ tỷ nào?” Tham Tuyết vừa gặm chiếc kẹo bằng đường vừa nói: “Muội có ba tỷ tỷ lận, Khanh Vân tỷ tỷ, Nhàn Nguyệt tỷ tỷ, còn có Lăng Sương tỷ tỷ.”
Triệu Cảnh cười hỏi: “Vậy muội thích ai nhất?”
“Đương nhiên là Lăng Sương tỷ tỷ rồi. Đại tỷ tỷ quá đứng đắn, nhị tỷ tỷ thì xấu lắm, lúc nào cũng trêu đùa muội, lừa muội xoay vòng vòng……”
Triệu Cảnh trong lòng khẽ động, liền hỏi tiếp: “Nàng rất thích gạt người sao?”
“Này rất thích gạt người, huynh đừng thấy nàng lúc nào cũng giả bệnh, uể oải yếu ớt, thật ra hư lắm. Mỗi lần làm chuyện xấu liền giả bệnh, nương không nỡ mắng, đại tỷ tỷ lại khuyên vài câu, thế là nàng chẳng sao cả.” Nói xong Tham Tuyết mới chợt thấy sai sai, trừng mắt: “Khoan đã, huynh không phải muốn cùng đại tỷ tỷ hảo sao? Hỏi nhị tỷ tỷ làm gì!”
“Đương nhiên là để làm chuyện xấu.” Triệu Cảnh cố ý hù dọa nàng: “Đợi muội ăn xong chỗ kẹo này, huynh sẽ kéo muội đi bán.”
Vừa nói hắn vừa làm mặt xấu, Tham Tuyết lập tức thét lên, chộp lấy một nắm đường hồ lô rồi quay đầu bỏ chạy. Đúng lúc Triệu Tu bước vào tìm Triệu Cảnh, bị Tham Tuyết đâm sầm một cái, liền bật cười: “Từ đâu chui ra một tiểu nha đầu thế này?”
Hắn vốn tâm lớn, thấy sạp bán đường cũng chẳng hỏi từ đâu ra, thuận tay cầm luôn một cây kẹo hồ lô lên ăn, vừa ăn vừa than với Triệu Cảnh: “Ca, làm sao bây giờ đây, đệ tìm mãi không có cơ hội nói chuyện với nàng. Nàng cứ ở đó chơi đánh đu với muội muội, bên cạnh lại một đám người, đệ cũng không tiện lại gần.”
Hắn nói dĩ nhiên là Nhàn Nguyệt, vẻ mặt pha chút uể oải, mặt ủ mày ê. Triệu Cảnh nhìn mà bật cười: “Ngươi qua đó thì có thể nói được gì với nàng?”
“Đương nhiên là nói đệ thích nàng rồi.” Triệu Tu nghĩ đến liền thấy mỹ mãn: “Nếu nàng cũng nguyện ý, đệ lập tức nhờ thím thay đệ đi cầu hôn. Dù sao cha đệ cũng chẳng quản đệ nhiều, hôm qua hạ triều đệ còn nói với ông ấy rồi, bảo là đệ nhìn trúng một cô nương, muốn cưới về, nhờ ông chuẩn bị sính lễ cầu hôn. Ông ấy hỏi cũng chẳng hỏi là nhà nào, liền gật đầu ngay. Thế chẳng phải vạn sự đã thuận, chỉ thiếu mỗi gió đông sao? Đệ thấy hôm nay Lâu bá phụ đối với đệ cũng rất hòa ái……”
“Ngươi tranh nổi với Trương Kính Trình sao?” Triệu Cảnh cười lạnh, cắt ngang.
“Sao lại không tranh nổi? Trương Kính Trình chẳng qua cũng chỉ là một thư sinh nghèo. Đệ còn được ban một chức lục phẩm đấy thôi, tuy chỉ có cái danh, nhưng nàng mà thật thích quan lớn, đệ lập tức ra nhậm chức. Cha đệ mấy năm trước đã nói cho đệ theo ông rèn luyện, nhưng đệ ngại khổ nên không đi.” Triệu Tu hồn nhiên nói.
“Ngươi cũng có tiền đồ ghê, vì một nữ nhân mà chịu tỉnh ra như vậy.” Triệu Cảnh châm chọc hắn.
“Thì đúng vậy, từ xưa anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.” Triệu Tu một chút cũng chẳng để bụng, cười hì hì nói tiếp: “Tết Nguyên Tiêu hôm ấy huynh lại chẳng thấy rồi sao, trong đám nữ hài tử, còn ai xinh đẹp hơn nàng? Không cưới được nàng, cưới ai đệ cũng không cam lòng!”
Triệu Cảnh không buồn đáp lời. Triệu Tu thấy vậy lại càng quấn lấy, hết lời nài nỉ: “Huynh giúp đệ một chút đi. Huynh theo tỷ tỷ nàng hỏi thử xem, rốt cuộc nàng nghĩ thế nào, vì sao cứ lơ đệ như vậy, là thẹn thùng hay là có ý gì khác? Hoặc là đệ viết một phong thư, huynh giúp đệ mang cho nàng, cũng được mà. Ca, huynh giúp đệ lần này, đệ đem con tiểu bạch mã của đệ tặng cho huynh, thật đó……”
Triệu Cảnh bị hắn quấn lấy đến phiền phức, lại không tiện mắng, may mà rất nhanh có nha hoàn tới gõ cửa, bẩm: “Phu nhân sai nô tỳ tới mời hai vị công tử, nói ngoài sảnh đã bày tiệc, xin hai vị công tử qua kính rượu với khách.”
Triệu gia quy củ vẫn chu toàn, nam nữ không ngồi chung bàn, một bên ở chính sảnh, một bên ở chính đường, đều do phòng bếp trong phủ tự tay chuẩn bị yến tiệc. Triệu phu nhân cố ý khoe tài quản gia, tiệc bày ra vô cùng xuất sắc, xa hoa mà tinh tế. Canh gà dùng toàn dược liệu thượng hạng, một món cá thì nghe nói vận chuyển đường thủy từ Giang Nam tới, là quan gia ban thưởng. Còn như bong bóng cá, tay gấu, bảo sâm sí đỗ, càng khỏi phải nói, đến cả mấy món phụ cũng là sơn dã kỳ trân, nói là rau dại lão Thái phi ban cho, từng dâng Phật trong cung.
Rượu cũng là rượu ngon. Nam khách uống Huệ Tuyền tửu, nữ quyến dùng rượu ngọt ủ trứng muối, nói là bổ dưỡng thân thể. Triệu phu nhân tự tay rót rượu cho Lâu nhị nãi nãi, cười nói: “Ta sớm nghe nói nhị nãi nãi rộng lượng, sao lần trước cùng Mai Tứ nãi nãi ở tiệc đào hoa lại uống nhiều như vậy, hôm nay lại không chịu cho ta chút mặt mũi?”
Lâu nhị nãi nãi không thể từ chối thịnh tình, uống liền mấy chén, hỉ sự trước mắt, men say sớm đã dâng ba phần. Hai người rượu vào lời ra, càng nói càng hợp, Lâu nhị nãi nãi liền cố ý khen ngợi: “Trước kia chỉ nghe người ta nói Triệu phu nhân giỏi giang, hôm nay tới cửa mới biết lời ấy không giả. Gia nghiệp lớn như vậy, một mình tỷ tỷ mà lo liệu đâu ra đấy, thật khiến người ta tâm phục. Như nhà chúng ta, chỉ quản một tiểu gia mà đã rối loạn cả lên, không ra thể thống gì……”
Triệu phu nhân nghe vậy, mặt mày hớn hở, lại khiêm tốn nói: “Nói quá rồi, bất quá là ứng phó qua loa, lừa người ngoài thì còn được, chứ rơi vào mắt những người mở cửa hàng buôn bán như nhị nãi nãi, khẳng định là sơ hở chồng chất.”
Hai người khen qua tán lại, nói chuyện rất hợp ý. Thấy bên ngoài tửu lệnh đã ngừng, Triệu phu nhân bèn gọi: “A Tu đâu? Sáng còn nói đùa là sẽ tới kính rượu, sao giờ chẳng thấy bóng dáng……”
Triệu Tu nghe tiếng liền tung tăng chạy vào. Hắn tuổi còn nhỏ, mới mười lăm, xuất hiện ở khuê các cũng không quá thất lễ. Lâu nhị nãi nãi vừa uống xong, men say còn chưa tan, hắn đã kiên quyết kính rượu. Triệu phu nhân liền cười giải thích: “Theo lý thì không nên để hắn tới kính rượu, nhưng có cớ cả. Rượu trứng muối này vốn là trong cung ban xuống, chỉ thưởng cho lão huân tước, hầu phủ như chúng ta cũng chưa từng được. Thế mà phụ thân hắn lại được ban một bình, có thể thấy được thánh ân mênh mông cuồn cuộn. Nhị đệ chỉ có A Tu một đứa con trai, đương nhiên để lại cho nó uống, nào ngờ nó lại giữ kỹ, mang sang biếu chúng ta, đứa nhỏ này cũng thật hiếu thuận. Nhị nãi nãi chớ cười, ta nhìn nó, trong lòng thật coi như con ruột, với Cảnh nhi không hề phân biệt. Nay chuyện của Cảnh nhi đã định, ta cũng bắt đầu nhọc lòng đến nó……”
Bà một bên nói, Triệu Tu một bên rót rượu, rốt cuộc dừng trước mặt Nhàn Nguyệt, Nhàn Nguyệt chỉ giả vờ như không thấy, chẳng buồn liếc hắn một cái. Triệu Tu mặt đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Mời tiểu thư uống rượu.”
Lâu nhị nãi nãi hiểu ý, liền cười nói: “Hắn tuổi tác xem chừng vẫn còn nhỏ.”
“Cũng chẳng nhỏ nữa, đã mười lăm rồi. Phụ thân hắn lại chỉ có mỗi một đứa con trai, tự nhiên mong nó sớm ngày thành gia……” Triệu phu nhân cười nói.
Nếu đổi lại là Lăng Sương, Lâu nhị nãi nãi ắt đã thuận miệng đáp ngay, hận không thể ngay tại tiệc mà định luôn, nhưng cố tình là Nhàn Nguyệt. Nha đầu này chủ ý lớn, Lâu nhị nãi nãi lại có phần sợ nàng, chỉ đành cười pha trò: “Ta nhìn đứa nhỏ này cũng càng nhìn càng thích, chi bằng ở đây bái ta một cái, nhận ta một tiếng mẹ nuôi.”
“Cái đó thì không nhận nổi.” Triệu phu nhân cười to.
Hai người cười đùa qua một phen, Triệu phu nhân cũng nhìn ra Lâu nhị nãi nãi không chịu nhả lời, đành chuyển sang chuyện khác. Đáng thương Triệu Tu kính hết một vòng rượu, rốt cuộc chẳng được gì, chỉ đành ngoan ngoãn lui xuống.
Lúc tiệc tàn, trời đã sẫm tối, mọi người lại ngồi thêm một lúc. Triệu phu nhân tự mình dẫn nha hoàn thắp đèn lồng, tiễn Lâu nhị nãi nãi ra kiệu. Hai người nắm tay nhau, trông như tỷ muội ruột thịt. Triệu phu nhân nhìn mấy cô nương phía sau, không khỏi cảm khái, nói giá mà mình cũng có một đứa con gái thì tốt.
“Nhà ta mấy đứa con gái thật ra đều tốt, chỉ là mỗi đứa một tính. Khanh Vân tự nhiên là ôn nhu, Nhàn Nguyệt thông minh lanh lợi, chỉ có điều nha đầu ấy chủ ý quá lớn. Còn Lăng Sương à, tâm tính là tốt nhất……” Lâu nhị nãi nãi mang theo men say nói.
Triệu phu nhân hiểu rõ bà đang thay Nhàn Nguyệt giải thích, liền mỉm cười gật đầu. Tiễn Lâu nhị nãi nãi lên kiệu, bà liếc mắt ra hiệu cho quản gia nương tử bên cạnh, người kia vội tiến lên, đưa một chiếc hộp gấm cho Triệu phu nhân. Triệu phu nhân mỉm cười đặt vào tay Lâu nhị nãi nãi.
Hai người đều không nói lời nào, nhưng Lâu nhị nãi nãi hiểu rõ, đây chính là thiếp canh của Triệu Cảnh. Bà liếc Hoàng nương tử một cái, Hoàng nương tử cũng lập tức lấy hộp gấm trong tay đưa cho bà, Lâu nhị nãi nãi cũng giao cho Triệu phu nhân.
“Sau này chúng ta chính là người một nhà rồi.” Triệu phu nhân nhận lấy, mặt mày rạng rỡ.
“Có thể kết được mối hôn sự này, cũng là duyên phận của hai nhà chúng ta.” Lâu nhị nãi nãi men say nhuốm mặt, cười nói: “Về sau còn mong tỷ tỷ chiếu cố Khanh Vân nhiều hơn.”
Kiệu về vốn mỗi cái chỉ một người, nhưng khi Lăng Sương vừa bước lên, Nhàn Nguyệt lại khác thường, trực tiếp chen vào, ngồi sát bên nàng, nắm tay nàng, dựa đầu lên vai.
“Làm sao vậy?” Lăng Sương khẽ sờ trán nàng: “Uống say khó chịu sao?”
Nhàn Nguyệt không đáp, dựa gần lại nàng trong chốc lát, kiệu đi được một đoạn, nàng mới khe khẽ nói: “Trong lòng ta có chút không thoải mái.”
“Bởi vì Triệu Cảnh sao?” Lăng Sương biết nàng thương Khanh Vân.
“Phi, hắn cũng xứng?” Nhàn Nguyệt bật ra mắng. Nhưng nàng vốn là người như vậy, Lăng Sương không hỏi thêm, nàng cũng chẳng chịu nói thật ngay, chỉ nhỏ giọng nói tiếp: “Ta chỉ thấy… hình như chúng ta sắp mất Khanh Vân rồi.”
“Khanh Vân không phải vẫn đang ngồi trong kiệu phía sau sao?” Lăng Sương cố ý giả vờ không hiểu, còn bị Nhàn Nguyệt nhéo mấy cái, nàng mới nghiêm túc nói tiếp: “Tỷ xem đó, muội đã nói rồi mà, tỷ muội gả đi chính là không tốt, tỷ còn cãi muội, giờ thì biết ai nói đúng chưa.”
Nhàn Nguyệt bị nàng chọc đến bật cười, đưa tay nhéo lại nàng mấy cái, nỗi thương cảm trong lòng mới vơi đi đôi chút.
Chỉ là, trên đời nào có chuyện tốt như vậy, ai cũng có thể không gả, cả nhà vĩnh viễn tụ bên một đống lửa, sưởi ấm, trò chuyện, năm này qua năm khác, cứ thế quây quần đoàn viên, tháng đổi năm dời, mãi không chia lìa.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |